Chương 290: Cái chết của kẻ điên
Thông thường ý nghĩa của “người điên” chỉ người bị bệnh tâm thần hoặc đầu óc có vấn đề, nhưng nhiều khi nó cũng cách gọi một số người có năng khiếu đặc biệt ở một vài lĩnh vực, chẳng phải có câu thiên tài và kẻ điên thông thường chỉ cách nhau một sợi dây thôi sao? Rất nhiều thiên tài khi nằm trong lĩnh vực của riêng mình đều điên cuồng nghiên cứu, tự tin phát rồ, chúng ta cũng thường gọi những người đó là kẻ điên để ca ngợi chứ không phải chê bai.
Trong tên Bạch Khải Phong có chữ Phong (đỉnh núi) đồng âm với chữ Phong (điên), cho nên người ta gọi gã là Bạch Phong Tử cũng vì lẽ đó.
Gã tự tin, gã rất mạnh, rất có năng khiếu, năng lực lại hơn người, thế nhưng biểu hiện của gã rất hoang đường, tư duy càng ở trên mây. Vì vậy trong mắt nhiều người, gã là một kẻ điên lợi hại, không thể dây vào.
Chính vì gã luôn cao ngạo như thế, còn dùng câu “Người đời cười tôi quá khùng điên, tôi cười người đời nhìn không thấu” làm khẩu hiệu. Nhưng Miêu Húc thấy tên này đúng là đồ điên, một tên điên thứ thiệt, một tên điên cực kỳ có vấn đề về đầu óc.
Đúng là gã rất có năng khiếu, khoảng ba mươi tuổi đã đi vào Chưởng Khống, nhưng Miêu Húc có thể đánh cuộc, dù gã có là Chưởng Khống đi nữa, nếu thật sự đấu với Long Vũ Hiên và Tiêu Vô Thần thì kết cục duy nhất chính là chết thảm tại chỗ.
Truyện "Giáo Y Ngây Thơ Chương 290: Cái chết của kẻ điên" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này