Gió Cuốn Ý Tình

Chương 2

Chương 2
Địa chỉ này nằm trong một khu chung cư cao cấp. Vài năm trước, Tần Dục cũng từng đưa tôi đến đây xem nhà.
Nhưng lúc đó anh mới đi làm chưa bao lâu, đến tiền đặt cọc mua nhà còn không đủ.
Anh từng ôm tôi, dịu dàng dỗ dành:
“Anh sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ, nhất định sẽ mua được một căn nhà tặng em.”
Tôi lấy thẻ từ trong tay, quẹt cửa bước vào khu chung cư.
Không bao lâu sau, tôi tìm đến đúng căn hộ theo địa chỉ.
Tôi bấm chuông cửa.
Người mở cửa là một cô gái có gương mặt thanh tú.
Trông cô ta có lẽ còn nhỏ tuổi hơn tôi.
“Tiểu Cầm, ai vậy?”
Tôi nghe thấy giọng của Tần Dục.
Cả người tôi cứng đờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Cô gái trước mặt giả vờ như không quen biết tôi, khẽ lắc đầu, nhỏ giọng đáp:
“Em không biết cô ấy.”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, bước thẳng vào trong.
“Anh chẳng phải nói hôm nay phải đi làm sao?”
Vừa nhìn vào phòng khách, tôi đã thấy Tần Dục đang kiên nhẫn đút cơm cho một đứa bé khoảng ba tuổi.
Dường như anh cũng không ngờ tôi sẽ xuất hiện.
Tôi gần như sụp đổ, run giọng hỏi:
“Đứa bé này là ai?”
Đứa trẻ lập tức rúc vào lòng Tần Dục.
“Bố ơi... con sợ.”
Tần Dục nhẹ nhàng vỗ lưng thằng bé, dịu giọng dỗ dành:
“Không sao, đừng sợ.”
Sau đó anh quay đầu nhìn tôi, lạnh lùng trách móc:
“Em đừng lớn tiếng như vậy.”
Hai mắt tôi đỏ hoe, nghẹn ngào nhìn anh.
“Anh không định giải thích với em sao?”
Tần Dục vừa định mở miệng thì bị cắt ngang.
Cô gái tên Tiểu Cầm bỗng òa khóc.
“Xin lỗi... đều là lỗi của em.”
“Chị đừng trách anh Tần.”
Tôi hoàn toàn không hiểu.
Rõ ràng tôi còn chưa làm gì cả.
Vậy mà Tần Dục lại mất kiên nhẫn quát:
“Tống Dao, em đủ rồi đấy.”
“Có chuyện gì thì về nhà rồi nói.”
Từ trước đến nay, tôi chưa từng thấy anh nổi giận với tôi như vậy.
Sống mũi cay xè, tôi cất tiếng chất vấn:
“Tối qua anh ở đây đúng không?”
“Còn người phụ nữ trong điện thoại của anh... cũng là cô ta phải không?”
Tần Dục bực bội cắt ngang lời tôi:
“Em thấy như vậy thú vị lắm sao?”
“Tống Dao, em đủ rồi!”
Nói xong, anh vòng tay ôm hờ người phụ nữ kia rồi cùng cô ta đi vào phòng, bỏ mặc tôi đứng một mình trong phòng khách.
...
Rời khỏi căn hộ ấy, tôi như người mất hồn, lặng lẽ trở về nhà.
Mới hôm qua thôi, người đàn ông còn dịu dàng quỳ xuống cầu hôn tôi.
Vậy mà chỉ sau một đêm, anh đã trở thành một con người hoàn toàn khác.
Tôi nhớ lại từng ngày tháng suốt mấy năm qua.
Thậm chí tôi còn không biết Tần Dục đã có con từ khi nào.
Không lâu sau, chuông cửa vang lên.
Nhìn chiếc phong bì quen thuộc đặt trước cửa, tim tôi khẽ thắt lại.
Bên trong là vài tấm ảnh Tần Dục đang ngủ say.
Kèm theo đó là mấy dòng chữ.
“Mỗi lần cô ngủ say...”
“Anh ấy đều đến ở bên tôi.”
“Cô tin không? Ngày mai anh ấy sẽ chủ động nói lời chia tay với cô.”
Lúc này tôi mới nhớ lại.
Đã nhiều lần giữa đêm, tôi chợt tỉnh giấc, phát hiện bên cạnh trống không.
Tôi cuống cuồng tìm khắp nhà, cuối cùng sốt ruột gọi điện cho anh.
Khi ấy anh luôn nói:
“Đơn vị có việc gấp, anh phải tăng ca.”
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi chỉ còn lại cảm giác bất lực.
Mối tình kéo dài mấy năm qua...
Có lẽ từ đầu đến cuối đều chỉ là giả dối.
Tôi đợi suốt cả một đêm.
Tần Dục không hề quay về.
Đến cả một tin nhắn cũng không có.
Tôi hết lần này đến lần khác lướt màn hình điện thoại, nhìn ánh sáng tắt đi rồi lại sáng lên.
Sau một đêm thức trắng, đôi mắt tôi bỏng rát đến chua xót.
Đúng lúc ấy, cửa nhà bị đẩy mở.
Tôi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh về rồi.”
“Anh... không có gì muốn giải thích với em sao?”
Trong lòng tôi vẫn còn le lói một tia hy vọng.
Hy vọng Tần Dục sẽ cho tôi một lời giải thích.
Dù sao trước đây, anh luôn là người không nỡ để tôi buồn.
Nhưng Tần Dục thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.
Gương mặt anh lạnh băng, giọng đầy bực tức.
“Giải thích cái gì?”
“Nếu không phải vì em thì Tiểu Bảo sao lại sốt?”
Nghe giọng điệu lạnh nhạt ấy, tôi có cảm giác như hai chúng tôi là những người xa lạ đã nhiều năm không gặp.
Tôi chỉ hỏi anh vài câu mà thôi.
Chẳng lẽ như vậy cũng là quá đáng?
Tôi mấp máy môi, vẫn không nhịn được mà hỏi han:
“Thằng bé... không sao chứ?”
Tần Dục phớt lờ sự quan tâm của tôi, chỉ lạnh nhạt đổi chủ đề.
“Anh đã suy nghĩ rồi. Tạm thời anh chưa muốn kết hôn.”
Lễ đính hôn của chúng tôi đã được ấn định vào tuần sau.
Chính anh là người từng nói muốn cưới tôi sớm hơn.
Tôi chợt nhớ đến câu nói trong bức thư, giọng đầy thất vọng.
“Tại sao?”
“Lễ đính hôn của chúng ta là tuần sau rồi mà.”
Tần Dục nhíu mày, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Đến lúc đó rồi tính.”
Nói xong, anh xoay người bước ra khỏi cửa.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất