“Đi thôi.” Mộc Hoàng cũng không quay đầu lại, xoay người bước đi.
“Uy, đợi ta……”
Phong Vân một bên cùng hoàng kim sư tử động thủ, một bên như gió đuổi theo.
Gió nhẹ thổi qua, thanh âm ma thú liên tiếp.
“Da thú của Cửu cấp thiên nữ thú đã ở trong tay chúng ta , nhiệm
vụ khảo hạch lần này đã hoàn thành , ma thú rừng rậm này chúng ta không
nên ở lại lâu , nên trở về báo cáo kết quả công tác .”
Lâm Quỳnh trầm ổn nhất, sau khi đi được một quãng lập tức nói.
Ngày đó nghĩ đến Phong Vân cùng Mộc Hoàng cần nhờ bọn họ bảo hộ,
trong lòng lúc này không biết cảm diễn đạt cảm tưởng như thế nào.Hiện
tại trái lại bọn họ cần nhờ Phong Vân cùng Mộc Hoàng bảo hộ, mà bọn họ
toàn bộ lại bị thương, tốt nhất là đi khỏi đây, không nên trói buộc