Phong Vân vẻ mặt sáng lạn tươi cười nhìn Mộc Hoàng.
Mộc Hoàng quay đầu nhìn Phong Vân liếc mắt một cái, nửa ngày chậm rãi nói:“Làm cho bọn họ rời đi đã .”
Màu trắng vách núi gần trong gang tấc, lại có dị bảo, chắc chắn canh
phòng sẽ không nhỏ, sẽ gây ra động tĩnh .Sinh tử của cái đám đệ tử này
hắn không cần quan tâm, hắn chỉ sợ sẽ làm kinh động đến người trong
Phượng Hoàng thành kia thì không ổn.
Phong Vân lập tức sáng tỏ Mộc Hoàng đây là đáp ứng cùng nàng cùng đi , nhất thời hướng tới Mộc Hoàng bày ra bộ mặt không thành vấn đề. Sau đó
cúi đầu, nhìn chằm chằm hoàng kim sư tử đang ngồi dưỡng thần ở bên cạnh
Mộc Hoàng .Trực tiếp dùng linh hồn truyền âm nói:“Muốn ta hỗ trợ, vậy nhìn ngươi biểu hiện .”
Hoàng kim sư tử nghe vậy thì nhướng mày, xoát xoát , mở mắt ra:“Đây là uy hiếp?”
“Không, đây là lời nói thông thường nha, làm bằng hữu trong tương