Người áo xanh không có dấu diểm nửa điểm,lực lượng đều hướng đến những điểm yếu của Lưu Vân Báo mà công kích.
Mà Lưu Vân Báo cường hãn vô cùng,hào quang màu tím kia lưu chuyển
toàn thân, tuyệt không e ngại kẻ công kích ngay trước mặt, hắn cứng
rắn lại càng cứng rắn hơn.
“Phanh, phanh, phanh……” Trên bầu trời không ngừng vang lên âm thanh va chạm.
Kẻ áo xanh dồn Lưu Vân Báo bay lên không trung , lại theo từ vách núi trước đánh tới vách núi sau.
Lực lượng kia chấn động, cả chốn này thành một cảnh hỗn độn , biến thành đủ loại màu sắc.
“Ầm ầm.” Lại là một tiếng va chạm lớn,trên nền màu trắng của vách núi hào quang màu tím trong nháy mắt bị ngưng trọng.
“Báo vương bị thương.” Vẫn chỉ lạnh lùng chăm chú quan sát hết thảy sự việc, Mộc Hoàng đột nhiên đè thấp thanh âm mở miệng.
“Bị thương?” Phong Vân kinh ngạc trừng lớn mắt.
Nàng đứng ở sau lưng Mộc Hoàng ,người áo xanh kia dồn báo vương đánh
nó tới vách núi bên kia, vừa lúc tầm mắt của nàng bị che khuất,nên không phát hiện được.
Kẻ áo xanh kia lợi hại như vậy,có thể đả thương thú vương cấp mười ba ?
“Hắn cũng chưa có cái gì ưu việt lắm.” Mộc Hoàng lạnh lùng hừ một tiếng, lời nói lãnh khốc.
Ý tứ đó là một lời xem thường? Không, đều xảy ra vấn đề?
Ánh mắt Phong Vân lập tức đảo vòng quanh nhìn ngó rồi đứng lên.
Mộc Hoàng quay đầu vừa đúng lúc thấy Phong Vân như vậy, không khỏi nheo mắt lại:“Ngươi lại muốn làm gì?”
“Mộc Mộc, có cái gì có thể giúp ta che giấu hơi thở để đi qua bọn họ không?” Ánh mắt dao động kia có một tia gian xảo, Phong Vân gần như không tiếng động hướng về phía Mộc Hoàng nói.
Mộc Hoàng nhìn thoáng qua trên mặt thấy được vẻ hưng phấn của Phong Vân, lập tức liền hiểu được Phong Vân muốn làm gì .
Người này quả thực lá gan so với trời còn lớn hơn.
“Ba phần chung.” Mộc Hoàng lúc này cũng không nhiều lời với Phong Vân,từ trong người lấy ra một dược đan, đưa cho Phong Vân.
Thời gian lúc này , thực không đủ, bất quá so với không có còn tốt hơn, Phong Vân không chút do dự liền cho ngay vào miệng.
“Muốn sống còn kịp.” Mộc Hoàng thấy vậy nhíu mày.
Phong Vân nghe vậy cười hắc hắc:“là phúc hay là họa còn chưa biết”
Dứt lời, thân hình chợt lóe, lao ra khỏi vòng bảo hộ của Mộc Hoàng,
hướng tới sào huyệt màu trắng của Lưu Vân Báo trên vách núi mà đánh tới.
Nàng không cầu phú quý, nàng chỉ cần trả nợ.
Mộc Hoàng thấy vậy nhìn thoáng qua cách xuyên vào huyệt động của
Phong Vân,ngẩng đầu nhìn đến nam nhân áo xanh ngày đó, mặt mày hiện lên