Thân thể từ trên trời cao dần dần hạ xuống, vẻ mặt Thanh Huyền sát
khí đằng đằng nhìn chăm chú vào Hách Liên vương công ở phía dưới, tay
vung lên, trăm tên linh vương theo bốn phương tám hướng chạy như bay
xuống, toàn bộ vây quanh Hách Liên vương phủ.
Sát khí tràn ngập, Hách Liên vương phủ trong nháy mắt lâm vào thảm cảnh.
Ánh mặt trời lóe ra, song lại có một loại hàn khí bức người.
Mà bây giờ Phong Vân vẫn còn ở trong trận thế, cái gì cũng không biết.
Năm ngày năm đêm, Phong Vân không ngừng thu nạp linh lực vào người.
Lúc này,lốc xoáy màu lục đã hội tụ đầy đủ tất cả màu sắc linh lực, tiến độ Phong Vân hấp thu linh lực bắt đầu chậm dần.
Lực lượng kia vẫn còn có thể nhìn thấy song có thể cảm nhận tốc độ đang chậm rãi biến mất.
Bất quá,trên người ma thú vẫn lượn lờ chung quanh , nhưng không thấy năng lực cướp đoạt của Phong Vân xuất hiện nữa.
Biết nên thu tay thì phải thu tay lại, Mộc Hoàng ngồi ở một bên không tiếng động gật gật đầu.
Đây là lần đầu tiên Phong Vân vận dụng công pháp kia hấp thu linh lực của người khác, trực tiếp chuyển hoán thành linh lực của chính mình.
Phải biết mức độ.Thiếu, căn cơ liền thiển .
Hơn nữa, thân thể không chấp nhận nữa,nếu bức nữa sẽ dẫn tới trọng
thương.Nếu có thể nắm chắc, về sau nhất định sẽ giúp ích rất lớn.Hiện
tại xem ra Phong Vân đã hiểu rõ.
Nhè nhẹ lượn lờ,lốc xoáy màu lục đang không ngừng lăn lộn,hơi thở Phong Vân dần dần trầm ổn, tốt lắm, thực bổ ích .
Bên ngoài Mộc Hoàng cảm thấy Phong Vân đã tiến bộ hơn rất nhiều .
Mà Phong Vân cũng cảm giác được nội lực của mình.Trong cơ thể kinh