“Haizz, sai lầm rồi, sai lầm rồi, cơ mà giống thật….”
“Đúng vậy, thật sự giống ghê cơ……”
“À, không sao, là nữ ……”
Thấy rõ Phong Vân đúng là nữ nhi, không khí ngột ngạt trong quán trà
đã tiêu tán bớt được mấy phần, tốp năm tốp ba lại quay về với những câu
chuyện của mình.Tuy nhiên vẫn có những kẻ hồ nghi nhìn đi nhìn lại Phong Vân ,vì sao lại có người giống nhau đến thế.
Mặc dù trong lòng Phong Vân vẫn còn rất nhiều lo lắng đang đè nặng ,
nàng vẫn cố gắng tươi cười, nghênh ngang đứng dậy, tiêu sái bước đi.
Ở trước mắt bao người mang theo Á Lê, nghênh ngang rời đi.
Gió khẽ lay ngọn cây, cảnh sắc về chiều dịu dàng vô cùng.
“Phong Vân , ngươi đi đâu vậy?”
“Nếu không đuổi kịp, không cần đi cùng ta.” Phong Vân cố rảo bước thật nhanh.
Á lê thấy vậy nhún nhún vai, lập tức đuổi theo.Dù sao chuyện của hắn
chính là canh chừng Phong Vân, mang nàng về cho đại ca, bây giờ cứ đi
theo coi chừng người là được rồi.
Mặt trời đang chậm rãi chìm vào đường chân trời.Trong bóng đêm bắt