Phong Vân nghe vậy, mi khẽ cong lên, hôn vào cổ Mộc Hoàng khẽ nói:“Chúng ta đây…… ừm……”
Lời còn chưa nói hết, thân thể nàng khẽ run lên, sau đó là cứng đờ.
“Sao lại thế này?” Khi ôm Mộc Hoàng ôm nàng lập tức có cảm giác khác thường, bàn tay to duỗi ra khẽ thâm nhập vào thân thể Phong Vân dò tìm.
Hắc khí, nhiều điểm linh lực màu đen lượn lờ rất nhanh nhạy di chuyển trong thân thể Phong Vân.
Không thể cản trở, linh lực của nàng rất nhanh bị áp chế mà mất
dần.Thật giống như nước gặp lửa, hoàn toàn không thể chống lại.Đảo mắt
đã áp chế hai phần ba linh lực vốn có của nàng, diệt sạch mọi thứ nơi mà nó đi qua.
“Sao lại thế này ?” Mộc Hoàng kinh hãi, lập tức dùng linh lực của mình áp chế, thân thể Phong Vân cùng cỗ linh lực màu đen kia đang chống lại nhau.
Linh lực của Mộc Hoàng lớn gấp đôi, mà hắc linh kia chỉ đình trệ
trong nháy mắt sau đó như tằm ăn dâu mà ăn lên linh lực của Mộc
Hoàng.Nhưng nếu so sánh ra, thì đã chậm hơn rất nhiều.Sắc mặt Mộc Hoàng
trầm xuống, linh lực cổ quái này là gì, cư nhiên ngay cả hắn cũng không