Ánh mặt trời lóe sáng như ngọc, một quang ảnh hiện ra. Á Lê rất vui vẻ nhanh chóng chạy tới, cao giọng nói: “May là ta đã để lại trên người ngươi một chút linh khí của ta, bằng không
thật không biết ngươi chạy đi đâu, ngươi thấy ta thông minh chưa ?”.
Thật là quá may mắn, hai ngày trước hắn đã để lại một ít linh lực của
mình trên người Phong Vân. Nếu không lúc này đây thật đúng là tai hại.
Trên đường hắn đã di chuyển đến nhiều nơi lắm, may là phương hướng linh
khí không thay đổi, rốt cuộc cũng tìm được. Tâm tình Á Lê lúc này không
thể nào tốt hơn nữa, nhanh chóng tiến lại “Phong Vân tẩu tử, ta bảo này…… A, có sát khí.”
Một cỗ lực lượng mạnh mẽ từ đâu lao đến, Á Lê còn chưa kịp tiếp cận