Mộc Hoàng vội vàng đứng lên : “ Ai cho phép nàng nghĩ như vậy?” Vừa nói vừa lao đến chỗ Phong Vân.
Phong Vân thấy vậy thì nhanh chóng lùi lại vài bước, túm lấy tay Á Lê rồi nhìn về phía Mộc Hoàng , nở một nụ cười sáng lạn nói: “ Ta có
chuyện muốn thương lượng với ngươi.Hãy chờ ta ba năm, ba năm sau ta sẽ
lại đến tìm ngươi. Còn nữa, ta không cho phép ngươi thay lòng đổi dạ,
nếu không, tướng công, ta sẽ chấp hành gia pháp!”
Nàng vừa dứt lời , Á Lê đã nhanh chóng xoay người : “ Chúng ta đi.” sau đó mang theo Phong Vân biến mất trước mặt Mộc Hoàng.
Mộc Hoàng không kịp giữ Phong Vân lại, nhất thời sắc mặt xanh mét hướng vào hư không giận dữ hét to: “ Nàng trở về cho ta, ai cho phép nàng một mình rời đi, nàng trở về cho ta…” Thuật di chuyển của Á Lê vốn không để lại dấu vết mà hắn cũng không thể từ trong không gian giữ nàng lại được. Tiếng rống giận của Mộc Hoàng
như bão táp vang vọng khắp cả núi rừng, làm kinh hãi vô số chim thú
nhưng lại chẳng thể đến được tai Phong Vân, cũng chẳng thể giúp hắn tìm