Cuối cùng Phong Vân cũng đã lấy lại tinh thần liền liếc nhìn mọi
người xung quanh, toàn là mĩ nhân, thật quá đẹp.Khó trách thiên hạ đều
đồn rằng tinh linh là thiên địa sủng nhi, người thì mang vẻ đẹp cương
nghị nam tính, người thì có vẻ đẹp ôn nhu, người thì là sự hòa trộn của
cả hai. Tất cả đều là thiên tư quốc sắc, khuynh quốc khuynh thành.Quả
thực làm cho người ta nhìn mãi không chán.
Á Lê không vừa lòng đưa tay sờ sờ đầu, sau đó lại mạnh mẽ kiêu ngạo nói:“Ta không muốn đi canh tường đâu, ta lần này lập công lớn, ta đã đưa Vân tẩu về đây.”
Lời này vừa nói ra, Mộc Hoàng còn đắm chìm ở giữa hai nơi cảnh sắc đối lập nhau nhau lập tức phục hồi lại tinh thần.
Mộc Hoàng ánh mắt đằng đằng sát khí quét qua Á Lê.
“Ai là Phong Vân tẩu?” Tinh linh tóc đen kinh ngạc nói.
“A, đúng rồi, ngươi lần này về còn dẫn theo vài người nữa, Á Lê,