Đêm tĩnh lặng khiến người ta có cảm giác hắc ám, cổ quái.Mùi hương
quẩn quanh gian phòng càng lúc càng đậm hơn.Trong phòng im ắng, chỉ có
tiếng hơi thở đều đều, có vẻ tất cả mọi người trong phòng đều đã ngủ
say.
“Có vẻ họ đều đã ngủ mê mệt rồi.” Giữa không gian im ắng nay, một bóng người cúi đầu rồi một giọng nói vang lên, người này là nữ nhân.
“Đương nhiên, ta đã dùng mê điệt hoa mai, đám người nho nhỏ này có thể không ngủ sao .” Một giọng khác tùy tiện nói.
“Bây giờ phải làm gì? Trưởng lão cũng không yêu cầu chúng ta dùng thứ này, nếu trưởng lão mà biết……” Một thanh âm khiếp đảm nói.
“Cái lão già hỏa lôi kia , bảo chúng ta kiểm soát nhóm người này,
kiểm soát, như thế nào là kiểm soát? Giết chết hết có phải là xong
không. Ta còn chưa giết hắn là may rồi , còn dám bảo ta phải làm thế