Có lẽ ở sâu trong tiềm thức vẫn còn tồn tại những kí ức
về quá khứ, chính những mơ tưởng này đang làm nhiễu loạn cuộc sống của
nàng, chúng rốt cuộc cũng chỉ là mơ tưởng mà thôi.
Ánh lửa ngập trời, không gian xung quanh chung quanh trong phút chốc chỉ còn là mây khói.
Phong Vân nhìn thấy trước mặt xuất hiện một con đường
màu đen, con đường dẫn tới nơi rất xa vừa mênh mông vừa ảm đảm như một
cao nguyên hoang dã lúc chạng vạng.Cảnh tượng vừa thê lương lại vừa
trống vắng.
Phong Vân thấy vậy lạnh lùng cười, thế này mới đúng.
Hẳn là lực lượng tà ác kia đem bọn họ đến nơi này.
Hừ, hắn cho rằng nàng chỉ là một tiểu hài tử, khơi lên