Ngàn Dạ Cách liếc nhìn vẻ mặt không hề có bất cứ biểu hiện gì của Mộc Hoàng rồi nhẹ nhàng cong cong khóe miệng, “Xem ra ta đã tới đúng thời điểm tốt rồi, hôm nay có thể được chứng kiến tận mắt cảnh tượng nào nhiệt này, thật khiến người ta hâm mộ. Phượng Vũ
huynh à, huynh thật đúng là nhất bên trọng nhất bên khinh, Tinh Vực ta
chắc không lọt được vào mắt của huynh rồi.”
Nghe xong lời này, Mộc Hoàng liền quay đầu liếc nhìn Ngàn Dạ Cách đang mỉm cười rạng rỡ rồi chợt nở nụ cười, “Đúng thế! Ngài rất biết tìm đến những nơi náo nhiệt.” Sớm không tới, muộn không tới, chỉ khi Đế quân Thiên Khung tới thì
người này mới tới. Tâm ý của Ngàn Dạ Cách này thế nào chẳng lẽ hắn lại
không biết.
Lời nói đầy hàm ý bên trong khiến Đế quân Thiên Khung khẽ nở nụ cười. Ngàn Dạ Cách cũng cười cười rồi nâng ly lên, trông hắn không có vẻ tỏ
ra e ngại khi bị Mộc Hoàng nhắm vào.
“Nếu Ngàn Dạ Cách huynh cảm thấy ấm ức thì hôm nay lên đài bộc lộ tài năng cho chúng ta thưởng thức xem thế nào? Bọn họ có bại trong tay