Khuôn mặt khẽ ngẩng lên mang theo nụ cười tà hồn xiêu phách lạc học
được từ vực sâu tăm tối, Phong Vân chậm rãi đưa mắt nhìn cảnh tượng xung quanh một lượt. Ánh mắt nàng quét qua từng người, trông có vẻ như người nào cũng nhìn nhưng thực ra lại giống như chẳng nhìn người nào.
Ngồi trên tầng năm của đài cao, Mộc Hoàng nhìn thấy ánh mắt Phong Vân khẽ lướt qua hắn mà không hề dừng lại như thể hai người bọn họ là những kẻ xa lạ. Mặt hắn trong nháy mắt trở nên xanh mét. Chết tiệt, cái đồ
Phong Vân thích giả bộ kia!
“Hách Liên Phong Vân?” Ngồi bên cạnh Mộc Hoàng, Đế quân
Thiên Khung Phượng Vũ Náo vừa nhìn Phong Vân ở trên đài thi đấu vừa khe
khẽ nhíu mày. Hình như hắn đã từng nghe nói đến cái tên này ở đâu đó
rồi.
So với vẻ tương đối thất thố của Mộc Hoàng và vẻ trầm tư của Phượng