Hắn vươn tay kéo Phong Vân lại rồi giữ chặt lấy nàng nhưng không hề mở miệng phản bác.
“Hả?” Một hồi lâu Phong Lôi mới lấy lại được tinh thần, từ khóe miệng nàng ấy nghẹn thốt ra một chữ.
Phong Vân thấy Phong Lôi bị kích động không ít thì nhún vai nói, “Đại tỷ, lúc trước ta không rõ vì sao cuối cùng cưới phải Mộc Mộc. Chúng đệ
đã bái lạy trời đất và trở thành phu thê, mặc dù có điểm rối rắm nhưng
tất cả mọi người đều biết vợ của đệ là Mộc Mộc.”
Phong Vân vừa dứt lời thì trên mặt Mạnh Khoát giật giật mấy cái. Hắn
máy móc quay đầu nhìn Phong Lôi, Phong Lôi cũng quay đầu nhìn hắn. Mộc
Mộc, người trong tộc đều biết vợ của Phong Vân tên là Mộc Mộc, bọn họ
cũng đã nói cho hai người biết. Nhưng mà… nhưng mà… không ai nói cho bọn họ biết Mộc Mộc lại chính là Mộc Hoàng, Đế quân của Nam Viên…
Phong Lôi và Mạnh Khoát đều cảm thấy việc này có điểm gì đó rất kỳ lạ.
Hít sâu một hơi, Phong Lôi tốt xấu gì cũng là người từng trải, giữa