“Ha ha, đồ ăn lại đây…”
“Có người mới tới rồi…”
“Ha ha…”
Cùng với thời điểm quả cầu băng vây hãm Phong Vân ở trong rơi vào
rãnh biển hắc ám, sâu trong lòng rãnh bỗng vang lên vô số âm thanh tanh
tưởi hiếu sát và tàn nhẫn mà hưng phấn.
Tên hải tộc đứng ở trên cao nghe thấy tiếng vọng bên dưới thì bất đắc dĩ thở dài một tiếng, “Hy vọng các ngươi có thể sống sót được mà ra khỏi nơi này. Bằng không, nếu Á Phi của bộ tộc tinh linh tìm tới cửa thì có lẽ lại có một trận đại
chiến mất.”
Nhớ lại trước kia, mỗi lần bộ tộc tinh linh tìm đến nơi này là có bao giờ không động tay động chân trước rồi mới mở miệng nói sau đâu. Đối
tượng đương nhiên là Thế tử của bọn hắn. Toàn thể cái bộ tộc luôn ẩn núp đó cứ tới cửa thì việc đầu tiên đều là đánh nhau. Tất nhiên Thế tử của
bọn họ chưa một lần phải chịu thiệt thòi, thế nhưng cung điện dưới đáy