Ta không thể nợ ngươi… Ta không thể…
Bên tai vang lên tiếng thở dài thầm kín, Đế Sát nhìn Phong Vân đang
che ngay trước người hắn, tiếp một đòn thay hắn. Bàn tay ôm lấy Phong
Vân bắt đầu trở nên run rẩy.
Không, không, đây không phải điều hắn muốn. Phong vân sao có thể che chắn cho hắn, sao có thể như vậy.
“Nàng không nợ ta, nàng không nợ ta. Nàng đừng làm ta sợ, Phong Vân…”
Nhìn thấy Phong Vân trong lòng mình dường như không thể chống đỡ được nữa mà trượt xuống, trong nháy mắt, Đế Sát cơ hồ kinh hãi tới mức trên
mặt chẳng còn tí huyết sắc nào. Hắn luống cuống dùng linh lực bao bọc
lấy Phong Vân nhưng trong lúc nhất thời vẫn không thể bình tĩnh lại được và không biết phải bắt đầu từ đâu để chữa thương cho nàng. Đòn tấn công cường đại của Ám Chi Nguyên đối với người ngoài chính là đòn tấn công
trí mạng.
Không thể khống chế cơ thể mà trượt xuống, Phong Vân nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi không còn giọt máu và lo lắng của Đế Sát, môi nàng chậm rãi