Hắc Thần Thoại: Chung Quỷ

Chương 25: Kẻ Trộm

Chương 25: Kẻ Trộm
Tất cả lão tạp dịch đều biết, hái Quỷ Diện Cô không thể hoàn toàn dựa vào vận khí, nhất định phải có hàng tồn.
Có như vậy.
Mới có thể phòng khi cần dùng đến.
Không ai dám bảo đảm bản thân sẽ không gặp phải vấn đề gì, như vậy mới có thể trong tình huống khẩn cấp lấy hàng tồn ra chống đỡ.
Chung Quỷ tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Trong hốc cây nơi này, đặt một phần hàng tồn của hắn, tổng cộng 6 cây Quỷ Diện Cô.
6 cây.
Theo số lượng mỗi ngày hắn cần nộp 2 cây mà tính, chính là lượng của 3 ngày.
Bình trắng mất đi nhiều Quỷ Diện Cô như vậy, cho dù U Minh Thiên Tử Tịnh Thế Quan của hắn đã nhập môn, càng luôn nhắc nhở bản thân phải khống chế cảm xúc, cũng khó mà áp chế lửa giận trong lòng.
“Vút!”
Thân hình Chung Quỷ chớp động, lao về phương xa.
Không bao lâu.
Hắn đáp xuống trên một gốc đại thụ cần vài người ôm mới xuể, lấy ra bọc đồ giấu trong hốc cây.
Bọc đồ hoàn hảo không tổn hao gì, bên trong đồng dạng là vài cây Quỷ Diện Cô.
Kiểm tra qua bọc đồ, biểu tình Chung Quỷ hơi thả lỏng:
“May quá, may mà bên này chưa mất.”
Thỏ khôn còn có ba hang, hắn sao có thể không chuẩn bị nhiều đường lui.
Ngoài hai nơi này cất giấu Quỷ Diện Cô, còn có vài cây hắn chưa từng hái.
“Là ai?”
Ngồi xếp bằng trên thân cây, ánh mắt Chung Quỷ lập lòe:
“Ta chưa từng nói với người thứ hai Quỷ Diện Cô giấu ở đâu, kẻ trộm làm sao biết được?”
Nếu vấn đề này không giải quyết được, vậy sau này hắn đừng mong an tâm giấu đồ.
Ngày hôm sau.
Chu Nhược Nam tìm tới.
“Chung đại ca, ta đã hỏi thăm rồi, gần đây đúng là có vài người bị mất Quỷ Diện Cô.”
Sắc mặt nàng ngưng trọng, nói:
“Chẳng qua chuyện này liên quan tới bí mật riêng tư của bản thân, cho nên đa số bọn họ đều không làm lớn chuyện, chỉ âm thầm điều tra.”
Chuyện Quỷ Diện Cô bị trộm cũng không nhiều, dù sao ở nơi này cướp bóc còn tiện hơn trộm cắp.
Người mất đồ, phản ứng đầu tiên đều là do người bên cạnh gây nên, nghĩ tới cũng vì vậy nên mới không lên tiếng.
“Quả nhiên!” Chung Quỷ vuốt cằm:
“Người bị trộm không chỉ có mình ta.”
“Kẻ đó làm bằng cách nào?” Chu Nhược Nam nhíu chặt mày, mặt đầy khó hiểu:
“Quỷ Diện Cô dự phòng đa phần đều giấu cực kỳ kín, không phải người thân cận tuyệt đối sẽ không nói nơi cất giấu.”
“Hắn làm sao tìm được đồ người khác giấu đi?”
Nói tới đây, trên mặt nàng cũng lộ ra một tia lo lắng, nàng và Chu Hoành Trung đương nhiên cũng có hàng dự trữ.
Người khác bị trộm, huynh muội bọn họ cũng không ngoại lệ.
Vừa nghĩ tới Quỷ Diện Cô mình giấu đi bỗng dưng biến mất, nàng liền không nhịn được rùng mình một cái.
“Có loại dược vật nào có thể bôi lên Quỷ Diện Cô để truy tung kẻ trộm không?”
Chung Quỷ mở miệng hỏi:
“Huynh muội các ngươi từng làm học đồ ở dược phô, có biết thứ tương tự không?”
“Có thì có, nhưng không thần kỳ như trong lời đồn.” Chu Nhược Nam lắc đầu:
“Hơn nữa phần lớn loại đồ vật này đều cần rất nhiều thảo dược phối chế, không nói chúng ta không hiểu, cho dù hiểu cũng không tìm được dược liệu thích hợp.”
“Ừm…”
“Nhưng có một loại Bột Huỳnh Quang, có lẽ làm được.”
“Bột Huỳnh Quang?” Chung Quỷ nghiêng đầu nhìn sang:
“Là thứ gì?”
“Trong núi có một loại cỏ, phấn của nó nếu gặp nước sẽ phát ra ánh sáng nhàn nhạt, lúc trời mưa nhìn rất đẹp.” Chu Nhược Nam mở miệng:
“Chẳng qua chúng ta nhìn thấy được, kẻ trộm cũng nhìn thấy được, hơn nữa nó chỉ có tác dụng vào ngày mưa.”
“Vậy chưa chắc.” Chung Quỷ cười nhẹ:
“Loại cỏ này không khó thu thập chứ?”
“Không khó.” Chu Nhược Nam lắc đầu:
“Có một sườn núi, cả sườn núi đều mọc đầy.”
Mấy ngày sau.
Một bóng người lén lút xuất hiện trong khu vực huynh muội họ Chu hái Quỷ Diện Cô.
Người kia cẩn thận tách cành cây, ánh mắt lập lòe, lặng yên không tiếng động lao về một bụi cỏ.
Không lâu sau.
Khi lần nữa xuất hiện, trong tay hắn đã có thêm một bọc đồ.
“Không ngờ lại giấu rắn độc trong bọc đồ, may mà ta lanh trí, nếu không thật sự trúng chiêu rồi.”
Lẩm bẩm một câu, bóng người nhanh chóng rời đi.
Không lâu sau khi hắn rời khỏi, thân ảnh Chung Quỷ xuất hiện gần đó, tách bụi cỏ ra thì sắc mặt lập tức biến đổi.
“Nhanh như vậy đã tới rồi?”
Vuốt cằm, Chung Quỷ lấy từ bên hông ra một ống trúc, đổ chút nước bên trong rắc ra xung quanh.
Sương nước bắn ra bốn phía, sau khi rơi xuống mặt đất, vài nơi lập tức phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
“Bên kia!”
Chung Quỷ ngẩng đầu nhìn phương xa, thân hình nhoáng lên, biến mất tại chỗ.
………………
“Vút!”
Du Côn từ trên cao đáp xuống, chỉ cảm thấy hai chân tê mỏi, lảo đảo suýt ngã xuống đất.
“Gần đây sao càng lúc càng yếu thế này, chẳng lẽ là vì lười tu luyện?”
Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, sờ bọc đồ trong ngực, trên mặt lộ ra ý cười.
“Mỹ nhân, ta tới đây!”
Nghĩ tới vài hình ảnh nào đó, hô hấp hắn trở nên dồn dập, tốc độ dưới chân lại tăng thêm vài phần.
Vượt qua một gốc cây khổng lồ đổ ngang trên đất, một căn nhà đơn sơ dựng bằng cành cây hiện vào tầm mắt.
Trong nhà trải da thú, một mỹ nhân thân hình yểu điệu đang lười biếng nằm bên trong.
Rõ ràng chỉ là y phục cực kỳ bình thường, thậm chí còn có lỗ rách, nhưng mặc trên người nữ tử này lại như phủ thêm một tầng hào quang nhu hòa, càng tôn lên làn da như ngọc, như nước.
Đây là một nữ nhân yêu mị tới cực điểm, một nữ nhân có thể dễ dàng câu động tâm phách nam nhân.
“Mỹ nhân!”
Nhìn thấy mỹ nhân, hai mắt Du Côn sáng rực, chỉ cảm thấy trái tim “thình thịch thình thịch” nhảy loạn.
Hắn bước nhanh tới trước, dang hai tay muốn ôm lấy:
“Mỹ nhân, ta tới rồi.”
“Du đại ca.” Mỹ nhân cười duyên, thân thể linh hoạt lóe lên né tránh, ánh mắt quyến rũ:
“Đừng vội mà!”
“Đồ mang tới chưa?”
“Mang tới rồi, mang tới rồi.” Du Côn liên tục gật đầu, tháo bọc đồ xuống mở ra:
“Mỹ nhân xem đi, nơi này có 4 cây Quỷ Diện Cô, có đủ dùng không?”
Mỹ nhân nhìn thấy Quỷ Diện Cô trong bọc, trong mắt lóe qua một tia tham lam, ngay sau đó lại nở nụ cười mê người.
“Du đại ca, ngài đúng là người giữ chữ tín, nói giúp ta tìm Quỷ Diện Cô liền thật sự tìm được.”
“Thiếp thân…”
Mỹ mâu nàng chứa tình, thanh âm uyển chuyển như khóc như than:
“Cũng không biết nên báo đáp ngài thế nào.”
“Mỹ nhân, vì nàng làm việc là ta cam tâm tình nguyện.” Nhìn mỹ nhân trước mặt, hai mắt Du Côn thất thần:
“Ta đối với nàng thế nào, mỹ nhân hẳn là hiểu rõ trong lòng, cho dù nàng muốn mạng ta, Du mỗ cũng tuyệt không nửa lời.”
“Suỵt…” Mỹ nhân dựng ngón tay, đặt lên môi hắn, cả người mềm mại như không xương dựa sát tới:
“Đừng nói lời xui xẻo như vậy.”
“Bên ngoài gió lớn, thiếp thân chịu không nổi lạnh, Du đại ca còn không mau bế ta vào nhà?”
“Được, được.” Du Côn mừng rỡ, liên tục gật đầu:
“Chúng ta vào nhà!”
Hắn ôm lấy mỹ nhân, sải bước tiến vào phòng, hai người lăn xuống cùng nhau.
Kèm theo cánh cửa chậm rãi khép lại, đôi mắt mỹ nhân cũng dần mê ly, hai tay từ từ đưa ra.
“Du đại ca, tới…”
“Ai?”
Đột nhiên.
Một cỗ lực lượng cuồng bạo từ trên trời giáng xuống, xé nát mái nhà, hung hăng nện về phía hai người.
“Ầm!”
Nhà gỗ vỡ nát, sụp đổ.
“Vút!”
Hai bóng người lăn khỏi đống đổ nát, Du Côn bật người đứng dậy, che mỹ nhân phía sau.
“Mỹ nhân cẩn thận, có Du mỗ ở đây, nhất định bảo vệ nàng chu toàn.”
“Hừ!” Trong đống hoang tàn, một người cầm mộc kiếm rộng lớn bước ra, mặt lộ cười lạnh:
“Mỹ nhân?”
“Uổng cho ngươi tu Âm Hồn Quyết, xem Tịnh Thế Quan, lại không phân biệt nổi thứ ở bên cạnh mình là người hay quỷ.”
Hả?
Du Côn sửng sốt, chỉ cảm thấy thân thể lạnh buốt, một đôi cánh tay trắng nõn mềm mại quấn lấy eo bụng hắn.
“Du đại ca, chàng muốn rời khỏi thiếp sao?”
Hàn khí lan tràn, trong nháy mắt bao phủ toàn thân hắn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất