Chương 1234: Cẩu quan phát điên phát rồ
Khi mặt trời một lần nữa ló dạng, dân bị nạn tại các khu tránh lũ đã quen với việc mỗi ngày ăn hai bữa, mỗi bữa một bánh ngô và một bát cháo loãng. Họ ở trong khu tránh lũ, chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, chẳng làm gì để kiếm sống, cũng không có gì để tiêu xài. Với tiêu chuẩn cơm nước như vậy, về cơ bản cũng có thể no được tám phần.
"Ôi, lại là một bánh ngô với một bát cháo... Chừng này thì bõ bèn gì, trước kia nhà ta cho lợn ăn còn ngon hơn." Đương nhiên, mỗi khi đến giờ nhận cơm, luôn có người cằn nhằn vài câu.
"Thôi đi, ngươi đừng có mà than vãn nữa, giờ có cái ăn là tốt lắm rồi. Hôm qua ta với Khóa Sắt, Trâu và mấy người nữa đi dạo ở huyện thành, mẹ kiếp, ngươi không biết giá lương thực ở đó nó tăng đến mức nào đâu. Ở các cửa hàng bán gạo trong thành, một thạch gạo giá những một ngàn hai trăm sáu mươi văn đấy. Nếu ngươi mà vào quán ăn trong thành mà ăn, thì bát cháo với cái bánh ngô này của chúng ta, ít nhất cũng phải mất mười lăm văn, mà chưa chắc đã mua được đâu."
Người hương thôn phía sau nghe thấy hắn oán trách thì vỗ vai hắn một cái, lắc đầu cười khổ khuyên nhủ.
"Cái gì? Một cái bánh ngô nát với một bát cháo loãng mà đáng giá nhiều tiền đến thế cơ á?!", người dân bị nạn đang cằn nhằn nghe xong thì giật mình há hốc mồm, vội ôm chặt lấy bát cơm, sợ bị ai cướp mất.
Truyện "Hàn Môn Quật Khởi Chương 1234: Cẩu quan phát điên phát rồ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này