Đập vào mắt cô quả nhiên là một khung cảnh trắng xóa của tuyết. Khắp đất trời chỉ còn lại thứ màu cơ bản nhất.
“Xem anh nói kìa. Người đàn ông trong mơ có cảm giác rất giống anh. Thế nên anh nhìn xem, đấy chính là hậu quả
ác độc của mối tình đầu, đến nằm mơ cũng chỉ biết mơ theo cảm giác về
anh thôi.” Tố Diệp nghe xong một màn lý luận “sục sôi căm phẫn” của anh
thì không nhịn được cười. Tưởng Bân là người nổi tiếng ôn nhu điềm đạm,
giờ lại đi ghen tuông với một người trong mơ ư? Cô hỏi thêm một câu:
“Anh bảo là em hay nhắc tới anh ta trước mặt anh ư?”
“Em gọi tên người đó trong mơ đã ba lần rồi.” Tưởng Bân thở dài.
Tố Diệp mím môi: “Chỉ là nằm mơ thôi mà, có cần nghiêm túc vậy không?” Nói rồi, cô lấy khăn giấy lên lau tay,