Giờ đây cảnh vẫn vậy, người đã khác xưa, điều duy nhất không đổi là trái tim vẫn hồi hộp nơi lồng ngực.
Tố Diệp không biết mình đã ra khỏi phòng tâm lý của Đinh Tư Thừa bằng cách nào. Trong túi xách của cô vẫn còn
nguyên bản sao trị liệu mà Đinh Tư Thừa đưa. Cô cảm thấy trên thế gian
này đầy rẫy những chuyện thật thật giả giả thì cũng thôi đi, sao giờ đến cả ký ức của bản thân cũng có nhầm lẫn chứ?
Cứ như thế cô đi tới quảng trường Du Đường.
Khi gió lạnh tạt qua, cô rùng mình một cái, sau đó nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc từ từ dừng lại trước mặt mình.
Cửa xe được hạ xuống. Đó là gương mặt của Niên Bách Ngạn. Anh nhìn cô lạnh đạm và nói: “Lên xe đi!”
Làm thế nào mới có thể chứng minh bạn đã từng tồn tại trên cõi đời này?
Ký ức của bạn chính là một phương tiện
hữu hiệu nhất. Dù tốt dù xấu, dẫu vui hay buồn thì những trải nghiệm đó
cũng sẽ hóa thành hồi ức, từng chút từng chút lấp đầy quá khứ của bạn,
có như vậy cuộc đời của bạn mới càng phong phú, nhiều màu sắc. Ký ức