Lần đó ở
Hồng Kông, khi Tố Diệp mặc độc chiếc váy ngủ chạy xuống đại sảnh khách
sạn, ôm chặt lấy anh, nước mắt nước mũi tèm lem cầu xin anh đừng đi, đôi mắt cô cũng đáng thương như vậy, cũng khiến anh thắt ruột thắt gan.
Đinh Tư Thừa nhũn người như quả bóng xẹp hơi. Sau khi nghe Lâm Yêu Yêu nói xong câu ấy, anh ta ngồi sang bên
cạnh sofa, gương mặt như tro tàn. Từng ngón tay của Lâm Yêu Yêu đâm sâu
vào gối. Vì dùng sức, các khớp xương cũng trắng nhợt ra. Cứ như thế, hai người bỗng chốc chẳng nói thêm câu nào nữa. Cả căn phòng chìm vào một
sự tĩnh lặng hoang vắng.
Một lúc lâu sau, Đinh Tư Thừa nghiến răng nghiến lợi nói: “Gã Diệp Uyên khốn nạn đó! Anh nhất định phải tố cáo hắn!”
Cơ thể Lâm Yêu Yêu bất chợt run lên. Tận sâu trong đôi mắt cô lướt qua một sự sợ hãi. Cô đau khổ lắc đầu: