Chương 1
Bà nội tôi mở hương đường, thờ phụng Hồ Tiên.
Chỉ vì không chịu làm một vụ "thôn thực" cho một ông trùm bất động sản, bà bị đánh đến đầu rơi máu chảy, ngay cả hương đường cũng bị người ta đập phá tan tành.
Đêm đó, tôi nằm mơ thấy một người đàn ông mặc hồng bào.
Dung mạo tuấn mỹ như tiên, khí chất thanh lãnh xuất trần.
Hắn trực tiếp chui vào chăn của tôi, chiếc đuôi hồ ly mềm mượt quấn chặt lấy eo:
“Man Tinh Vân, có kẻ đập hương đường của ta. Nếu ngươi còn không trở về, ta thật sự phải rời đi rồi.”
Chiếc đuôi càng lúc càng siết chặt.
Hắn áp sát mặt vào tôi, cúi đầu hôn mạnh lên môi một cái.
Tôi giật mình tỉnh giấc.
Ngay sau đó liền nhận được điện thoại của cha, bảo tôi lập tức quay về, bà nội đã bị người ta đánh trọng thương.
Tôi là đứa trẻ được sinh non trong núi sâu.
Nghe nói năm đó mẹ tôi lên núi rồi chẳng may ngã một cú.
Giữa vùng thâm sơn hoang vắng, bà một mình sinh hạ tôi.
Lúc mới sinh, tôi chỉ là một cục nhỏ xíu, không có lấy một mảnh vải che thân. Ban đêm nhiệt độ giảm mạnh, suýt nữa đã bị chết cóng.
Là một con linh hồ toàn thân đỏ rực pha ánh vàng, giữa trán có một vệt hỏa văn, dùng chiếc đuôi hồ ly cuộn tôi vào lòng, che chở suốt đêm.
Sáng sớm hôm sau, bà nội đang mở hương đường mới tìm được tôi.
Bà quỳ xuống liên tục trước con linh hồ ấy, nói rằng đó là đại tiên bà thờ phụng, tên là Hồ Vân Sơn.
Nếu hắn đã cứu mạng tôi, vậy từ nay về sau tôi phải phụng thờ hắn.
Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở nhà bà nội.
Thường xuyên nhìn thấy một con hồ ly lửa xuất hiện quanh quẩn.
Tôi hay gọi nó ra chơi cùng.
Có những đêm mùa đông lạnh giá, tôi còn ôm nó ngủ để sưởi ấm chăn nệm.
Ngay cả cái tên Man Tinh Vân...
Nghe nói cũng là do Hồ Tiên chỉ điểm mà đặt.
Chỉ tiếc về sau tôi đã làm một chuyện không nên làm.
Thế rồi tôi bỏ trốn.
Nhận được điện thoại, tôi lập tức đi xuyên đêm trở về.
Bà nội bị đập vỡ đầu, nằm trong bệnh viện hôn mê bất tỉnh.
Ông trùm bất động sản kia còn ngang nhiên tuyên bố:
Mấy cái hương đường thờ tiên đều là lừa đảo.
Ngay cả một vụ “thôn thực” cũng không làm nổi thì còn tác dụng gì.
Chẳng bằng bùa Phật bài của Thái Lan.
Tôi canh bà suốt một ngày một đêm.
Khi bà tỉnh lại, việc đầu tiên là gọi tôi đến:
“Tinh Vân à... Hương đường giao lại cho cháu.”
“Nếu không có Đại Tiên cứu mạng, cháu đã chết cóng từ lâu rồi.”
“Không thể để thanh danh của Đại Tiên bị hủy được.”
Nhưng...
Vị Đại Tiên đó đâu có đứng đắn gì.
Chỉ cần nghĩ tới hắn thôi là mặt tôi đã nóng bừng.
Song thần trí bà nội vẫn chưa tỉnh táo, lặp đi lặp lại chỉ có mấy câu ấy.
Tôi đành quay về căn nhà cũ, thu dọn lại hương đường đã bị đập phá.
Đang quét dọn vệ sinh thì nghe bên ngoài có tiếng huyên náo.
Một người đàn ông trung niên thấp bé, cổ đeo dây chuyền vàng to tướng, tay đeo đồng hồ vàng, cố tình cầm thêm chuỗi hạt ra vẻ hiểu đạo, dẫn theo năm sáu vệ sĩ hùng hổ bước vào.
Ông ta ngồi phịch xuống ghế thái sư.
“Nghe nói cô là cháu gái của bà Man?”
“Lúc sinh ra còn có Hồ Đại Tiên hiển linh cứu mạng?”
“Vậy chắc cô quen thân với Hồ Đại Tiên lắm nhỉ?”