Xe ngựa phủ giấy dầu lung la lung lay cuối cùng cũng dừng lại trước một
khách sạn bình dân nhỏ, người đánh xe là một ma ma trung niên, bà ngẩng
đầu nhìn khách sạn bình dân rồi lại nhìn sắc trời, sau đó nhảy xuống xe
nói với người trong xe: “Hôm nay sắc trời đã muộn, nghỉ tạm ở đây đi,
ngày mai lại đi tiếp.”
Mành xe bị vén lên, lộ ra thiếu nữ có gương mặt búp bê xinh đẹp, nàng cười tủm tỉm nói: “Được rồi!”
Thiếu nữ quay đầu khom nửa người nói với người còn lại trong xe: “Hà ma ma, chúng ta đi một ngày rồi, nghỉ ngơi một chút đi.”
Dứt lời, nàng đỡ một ma ma dung mạo đoan trang đi ra, sắc mặt ma ma kia có
chút lãnh đạm, liếc Bạch Trân nửa đỡ nữa kéo mình xuống nói: “Được rồi,