“Thiên hạ phong vân xuất ngã bối, nhất nhập giang hồ tuế nguyệt thôi. Hoàng đồ phách nghiệp đàm tiếu giản, bất thắng nhân sanh nhất trường túy*. Nhật
Nguyệt thần giáo Đông Phương Bất Bại giáo chủ tại đây, các ngươi mau mau bái kiến!”“Ngươi… Ngươi… Ngươi nói cái gì!” Tây Lương Tiên bị hai sa phỉ Hách Hách giữ, không dám tin ôm gương mặt sưng phồng.
Nàng bỗng nghĩ tới cái gì, cứng nhắc quay sang nhìn Bách Lý Thanh đứng một
bên, ánh mắt chạm đến đôi mắt lạnh sâu như có thể hút hồn người ta, lập
tức tựa như không chịu nổi quay đầu nhìn về phía Tây Lương Mạt, cắn răng nói: “Ngươi… trong phòng phụ thân mất trộm cơ mật, bởi vậy ca ca bị
phạt cũng do ngươi làm?”
Tây Lương Mạt nâng cằm nàng ta, ghé sát vào gần như chóp mũi chạm chóp mũi, phun ra từng chữ:
“Không sai, tất cả những chuyện mẹ con các ngươi gặp trong hơn nửa năm