“Sư phụ, ngài dịu dàng chút được không, thịt đồ nhi sắp bị ngươi cắn rớt
rồi.” Tây Lương Mạt mềm giọng nói, dúi đầu vào cánh tay như đà điểu,
nàng còn chưa nghĩ ra phải đối phó với yêu nghiệt phía sau thế nào.
Bách Lý Thanh dài giọng nghe như ngạc nhiên lắm: “A… Ngươi còn biết đau cơ à, đúng là chuyện kỳ lạ đây.”
“À…” Tây Lương Mạt không rõ bị lời nói lúc chiều của Liên công công ảnh
hưởng hay đầu óc vừa tỉnh còn mơ hồ, nhất thời không biết nói gì.
Chính trong nháy mắt do dự này, trên vai lại nhói đau một cái, Tây Lương Mạt
không nhịn được co vai: “Sư phụ, đồ nhi sai rồi được chưa!”
Thật ra nếu nói đau cũng không phải đau, chỉ là đối phương dùng răng nanh
sắc nhọn cọ ra vết máu cực nhỏ trên làn da, rồi lại thè lưỡi liếm, cảm