“Nhìn cái vẻ tiểu nhân đắc chí của ngươi kìa, quân đội còn chưa tìm được đã
vênh váo?” Một giọng nói ưu nhã ma mị bỗng vang lên ngoài cửa.
Tây Lương Mạt giật mình, cầm lệnh bài xoay người, trông thấy người vừa tới xong ngược lại yên tâm, hoàn toàn không ngại ngần gì.
“Ha, tiểu nhân đắc chí thì sao, xem ngươi nói nhẹ nhàng chưa kìa. Nhiều năm
rồi mấy người tay cầm quyền cao các ngươi ấy thế mà có người ngay cả mép lệnh bài cũng chưa sờ tới, cuối cùng loại người không quyền không thế
như ta lấy được.” Tây Lương Mạt cười giễu cợt, thuận tay cất lệnh bài
vào một cái túi gấm.
Bách Lý Thanh hai tay khoanh trước ngực, lười biếng dựa ở cạnh cửa, ánh mắt
dừng trên người Tĩnh Quốc Công đang hai mắt đờ đẫn: “Ngươi dùng cái gì