Bách Lý Thanh nghe vậy thân mình lập tức cứng nhắc, hắn chỉ âm u lạnh giá nhìn Hoàng Đế, không nói một lời.
Tuyên Văn Đế nhìn hắn, bỗng cười ra tiếng: “Thanh Nhi, ngươi biết ta cần bạch linh phấn, nhưng ngươi đừng quên Lạc Nhi hắn cần cái gì.”
Đôi mắt lạnh của Bách Lý Thanh giống như tràn ra sát khí, bao phủ Tuyên Văn Đế: “Ngươi nói gì!”
Tuyên Văn Đế bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm cũng không nhịn được lùi một bước,
sau đó âm u cười: “Ta nói, Lam Linh chết là vì cắt cổ tay phải không?
Máu của nàng cho hết ngươi và Huyết bà bà làm dược phải không? Tuy không biết vì sao ngươi uống giải dược của Lam Linh xong lại không có cảm
giác gì, nhưng Lạc Nhi không tốt số như ngươi chứ gì? Nghe nói gần đây
số lần phát tác của hắn nhiều lên? Hắc hắc.”
Chuyện Bách Lý Lạc phát điên trong phủ Thiên Tuế bao nhiêu người nhìn thấy, đương nhiên không giấu được.
Bách Lý Thanh lạnh lẽo nhìn hắn, nghiến từng chữ nói: “Ngươi đã làm gì chúng ta?”
Thấy Bách Lý Thanh toàn thân toát ra cảm giác dồn nén khiến người ta gần như không thể hít thở, giống như quỷ dưới địa ngục bất cứ lúc nào cũng có
thể hóa thành hàng ngàn con dao xẻ thịt ngươi tại chỗ, Tuyên Văn Đế siết chặt hai tay, khoang tay quay mặt đi: “Các ngươi tưởng loại cổ kia chỉ