“Thực sự không nhớ?” Bách Lý Thanh ghé vào tai nàng nguy hiểm nói, đầu ngón tay chậm rãi mò vào trong áo nàng.
Tây Lương Mạt chăm chú đọc lá thư trên tay mình, không yên lòng nói: “Sáng
nay vừa mới về, lẽ nào thật sự một ngày không gặp như cách ba thu à? Gia gia nói ngươi đừng có tới trêu chọc ta.”
Đã biết lão yêu ngàn năm này sẽ không yên trí ở trong phủ Thiên Tuế mà.
“Cô nàng vô lương tâm nhà ngươi!” Người phía sau không chút khách khí bóp
bầu ngực mềm mại của nàng, nghe tiểu hồ ly vốn kiên quyết không quan tâm đến hắn ở trong lòng hét lớn một tiếng, lập tức mềm nhũn trên người
hắn.
“A Cửu, tên điên nhà ngươi có thể đừng táy máy nữa không?”
Bách Lý Thanh ôm eo Tây Lương Mạt, có chút kinh ngạc, sau đó cúi đầu cắn
vành tai nàng, tà ác nói: “Chậc, mềm nhũn thế này, đáng thương quá đi.”
Tây Lương Mạt cắn răng, mặt đỏ ửng, vươn tay ý đồ đẩy mạnh hắn ra: “Tránh
ra, ngươi hành hạ người khác thành nghiện rồi phải không, biết rõ như