Tây Lương Mạt đi tới, ngồi bên cạnh Bách Lý Thanh, nhìn hắn vẫn giữ vẻ xa
cách mà ngồi đó đọc sách, nàng nhân tiện nói: “A Cửu, ta biết ngươi
không thích người ngoài vào ở cho nên đã sắp xếp để nó ở ngoại viện,
ngươi thấy được không?”
Bách Lý Thanh vẫn lạnh lùng buông tầm mắt, ra vẻ hoàn toàn không nghe thấy nàng nói gì hết.
Tây Lương Mạt đảo tròng mắt, bỗng ho khẽ một tiếng: “A Cửu, đừng không để ý đến ta, người ta đau lòng đấy.”
Nói xong, nàng kéo một cánh tay hắn ôm vào lòng, sát tới gần nỉ non: “A Cửu, A Cửu, A Cửu, A Cửu…”
Khi tay Bách Lý Thanh đặt lên ngực nàng, Tây Lương Mạt đã phát hiện tay hắn cứng lại rồi, sau đó nàng hết sức dùng âm thanh mềm mại đó gọi hắn,
trên gương mặt vĩnh viễn chỉ có lạnh lùng trắng bệch lại xuất hiện… à…
ửng hồng một cách kỳ quái?
Tây Lương Mạt âm thầm suy đoán, nàng kê một phương thuốc “tỏ tình” có phải