“Bạch Ngọc!” Theo một tiếng hô, một bóng người bỗng giật mình ngồi bật dậy từ trên ghế dài.
Tây Lương Mạt thở gấp, trán thấm mồ hôi hột, nhìn về phía cửa sổ, thấy như
có bóng người yểu điệu thoáng qua, một thiếu nữ trầm tĩnh dịu dàng thò
đầu vào cười với nàng: “Chủ tử gặp ác mộng sao? Bạch Ngọc chuẩn bị thanh tâm lộ an thần rồi, có cần dùng một chút không ạ?”
Thế nhưng chớp mắt một cái, lại chỉ thấy rèm cửa lung lay trong gió thu, không còn thấy bóng người quen thuộc kia nữa.
“Mạt tỷ tỷ, ngươi làm sao thế? Khó chịu à? Có muốn uống chút trà nóng
không?” Giọng nói dễ nghe có chút non nớt vang lên bên cạnh khiến Tây
Lương Mạt ngẩn ra, nàng cúi đầu nhìn về phía bên cạnh ghế dài, thiếu
niên xinh đẹp ngồi trên chỗ để chân, nằm sấp bên chân nàng giống như vừa tỉnh ngủ, còn Bách Lý Lạc bên cạnh nó thì đang ngủ đến chảy nước miếng.
Tây Lương Mạt mới nhớ ra vừa rồi nàng kể chuyện cho Bách Lý Lạc nghe, kết