Bách Lý Liên Nhi giật mình rồi lại cười khẩy: “Ngươi cho rằng ngươi có thể
dọa được ta à, thuốc của ta chưa bao giờ từng mất công hiệu!”
Sau đó, nó nhìn chằm chằm vào mặt Tây Lương Mạt, thô lỗ nhấc cằm nàng lên,
đáy mắt lóe lên tia oán độc ăn vào xương tủy: “Ta chỉ cần nhìn thấy
gương mặt tự cho mình thông minh của ngươi là cảm thấy buồn nôn!”
Sau đó nó giơ tay lên muốn tát lên mặt Tây Lương Mạt, thế nhưng một giây sau đã bị Tây Lương Mạt nắm cổ tay.
Dưới ánh mắt khó tin của Bách Lý Liên Nhi, Tây Lương Mạt nhếch khóe môi nở
nụ cười: “Thật là khéo, bản Đốc Vệ nhìn thấy mặt ngươi cũng cảm thấy vô
cùng buồn nôn!”
Bách Lý Liên Nhi hoảng hốt, đột nhiên nhớ tới khi đó ở tòa lầu kịch, nó muốn ra tay với Tây Lương Mạt thì bị Tây Lương Mạt vỗ một chưởng trúng ngực, nó lập tức xoay người nhảy dựng lên như con thú hoảng sợ, nhanh chóng