Tây Lương Mạt giao tiếp với Bách Lý Tố Nhi trong một thời gian dài, có ấn
tượng rất mạnh với khẩu âm kéo dài âm cuối và thích thêm vài âm phụ trợ
đặc biệt của người Tây Địch, hơn nữa tiếng Tây Địch cũng khác với khẩu
âm của bình dân.
Những người nàygiọng điệu hách dịch, cũng rất rõ ràng là – sắc chưa say người tự say.
Thấy ánh mắt đối phương nhìn Bách Lý Thanh chằm chằm, Tây Lương Mạt có chút
khó chịu, đương nhiên, có người càng khó chịu hơn nàng!
Vậy mà lúc này, Bách Lý Thanh lại không nói gì , chỉ hơi khoát tay bảo đám Mị Nhất rời đi.
Ánh đao xanh trắng mang theo sát khí trên cổ và trên bụng bọn chúng theo động tác của Bách Lý Thanh mà thối lui.
Mấy tên quý tộc Tây Địch uống say khướt có vẻ hoàn toàn không nhận ra mình
suýt chút nữa bị xé rách cổ họng, mổ bụng, vẫn dại ra nhìn chằm chằm