“Bản cung không mong nàng ta hoàn toàn tin ta.” Trinh Nguyên lạnh nhạt nói,
nàng đi chậm lại, rồi đứng lại bên hồ, lẳng lặng nhìn sắc trời nhợt nhạt âm u cùng mặt hồ còn chưa đóng băng hết.
Tế Nguyệt nhìn nàng có chút khó hiểu, Quận Chúa… nói bí mật từng bị làm
nhục với Thiên Tuế Vương Phi, thế nhưng… Quận Chúa cũng nói quá lên đôi
chút.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, ánh mắt xa xăm, khẽ thở dài nói: “Bắc
quốc này lạnh đến vậy, rộng đến vậy, hoàn toàn khác với Tây Địch, muốn
sinh tồn ở nơi lạnh giá thế này cần một bếp sưởi đủ ấm áp, ta không muốn lại làm một quân cờ mặc người ta thao túng nữa.”
Nàng dừng một chút rồi nhếch môi nói: “Vì thế, ta chỉ cần biết Thiên Tuế Vương phi và Cửu Thiên Tuế đều cần ta, vậy là đủ rồi.”
Tế Nguyệt vẫn không hiểu, Quận Chúa luôn khiến những thân tín hầu hạ nhiều năm, cùng sống cùng chết như bọn họ không cách nào hiểu rõ.
“Đúng rồi, lát nữa chúng ta hồi cung chuẩn bị một chút, sau đó tìm cơ hội