“Ngài… vẫn luôn tàn nhẫn và lạnh lùng như thế.” Sắc mặt Trinh Nguyên Công Chúa hết trắng lại xanh, hết xanh lại trắng, cuối cùng nàng ta nhắm mắt lại, cười khổ một tiếng, khóe mắt có hai hàng nước mắt chảy xuống.
Trinh Nguyên vốn đã xinh đẹp như hoa, nay lại điềm đạm đáng yêu, yêu kiều rơi lệ như vậy khiến người ta thương tiếc và đau lòng.
Chỉ tiếc tâm tư và dáng vẻ này xem như uổng phí, chỉ có thể nói một câu
thiếp vốn hướng về trăng sáng, nào ngờ trăng sáng chiếu mương máng.
Bách Lý Thanh lạnh nhạt nhìn trăng tròn trên trời, đáy mắt thoáng qua một tia mất kiên nhẫn.
Hắn vốn là người cay nghiệt, không có kiên nhẫn với nữ nhân, ghét nhất nữ
nhân khóc sướt mướt trước mặt mình, cho nên mới cực kỳ thiên vị loại
tính cách kia Tây Lương Mạt.
Bởi vì hầu hết thời gian nước mắt của Tây Lương Mạt đều là dối trá, hay còn gọi là nước mắt cá sấu, chỉ để che giấu mục đích và quật cường trăm
chuyển ngàn hồi trong lòng nàng mà thôi, Bách Lý Thanh vốn không phải
người tốt, đối thủ càng cứng đầu hắn càng thích dày vò.
Cho nên Tây Lương Mạt đã làm cho trong lòng Bách Lý Thanh ngứa ngáy, thích