Sáng sớm ngày hôm sau, Tây Lương Mạt theo thường lệ không thể rời giường
đúng giờ – Cửu Thiên Tuế cảm thấy tâm hồn của mình bị “tổn thương” rất
lớn vì nàng vô cớ mất tích, cho nên cần nàng an ủi.
“Cái gì gọi là vô cớ mất tích?” Sau khi mây tan mưa ngừng, Tây Lương Mạt khẽ thở gấp, đỏ mặt đẩy người đang đè trên người mình.
Lão yêu ngàn năm này da mặt càng ngày càng dày!
Bách Lý Thanh lười biếng chống cằm, dừng động tác, cúi đầu dùng chóp mũi cọ
lên mặt nàng, cười một tiếng giễu cợt: “Chẳng lẽ không đúng à? Nếu ngươi ngoan ngoãn ở trong cung phê duyệt tấu chương với ta, không bỏ lại ta
ra ngoài lêu lổng với Lạc Nhi thì sẽ không đụng phải Lão Ma Vật, sau đó
còn bị người ta nhân cơ hội cướp đi!”
Tây Lương Mạt bị hắn cọ ngứa, không nhịn được vội vàng ngồi dậy, cười khẩy: “Chậc, giờ ngươi lại trách ta cơ đấy, ai biết đi chơi một chuyến với