“Cá hoa đào?”
Tây Lương Mạt biết tin Bách Lý Thanh muốn dẫn nàng vào trấn Kinh Xuyên ăn
cá đương nhiên vui vẻ, lập tức xoay người đi thay quần áo chuẩn bị xuống thuyền.
Còn Tiểu Thẳng Tử nhìn bóng lưng phấn chấn của Tây Lương Mạt lại có vẻ ngập ngừng muốn nói, đương nhiên biểu cảm đó cũng bị Bách Lý Thanh nhìn
thấy.
Hắn nhìn Tiểu Thắng Tử, thản nhiên nói: “Ngươi muốn nói cái gì cứ nói, đừng có tỏ vẻ như thế.”
Tiểu Thắng Tử do dự một lát rồi thấp giọng nói: “Chuyện này… Thiên Tuế gia,
ngài không thấy cứ thế đi vào trấn có chút nguy hiểm sao? Người của
chúng ta còn chưa thăm dò thị trấn đó.”
Hắn dừng một chút, vừa hầu hạ Bách Lý Thanh mặc quần áo vừa nói: “Gia, hay
là nô tài lập tức sai người đi kiểm tra tình hình trong trấn rồi ngài