Tây Lương Mạt nhìn bốn phía, nàng bị nhốt vào một hang đá, hơn
nữa nơi này là một cái hang cực cao, qua lưới sắt nàng có thể nhìn thấy
một mảnh đất trống trải có người áo xanh đi lại và những gian phòng được xây trên vách đá.
“Tiểu kỹ nữ, lão nương nói chuyện ngươi không nghe
thấy à!” Người phụ nữ trung niên mặc áo xanh thấy Tây Lương Mạt ngồi
ngẩn người nhìn ra ngoài hàng rào, đầu tiên tức giận quát lên, sau đó
lại cười lạnh: “Thế nào? Ngươi còn muốn chạy? Tên phu quân thái giám kia của ngươi ra ngoài rồi, ngươi cho rằng sẽ tới cứu ngươi sao?”
Tây Lương Mạt liếc bà ta một cái: “Ngươi muốn nói gì?”
Sau đó ánh mắt nàng dừng trên những hình cụ rất nhỏ hình thù kỳ quái trên bàn đá, đương nhiên nàng biết đó là cái gì.
Xem ra người phụ nữ này chịu trách nhiệm thẩm vấn.
Người phụ nữ trung niên áo xanh đó nhìn Tây Lương