“Phương Dận không chết, Đế Vũ chiến giáp đã sớm ở trong tay hắn…”
Lự Hoàng đánh gãy thanh âm của A Lạp Cổ Ba Nhĩ, trong đầu hắn đang hồi
tưởng lại đôi chiến giày hoàng kim đang đi vào hư không kia.
Phương Dận, ngươi thật tàn nhẫn a!
Trẫm đối xử tốt như vậy với ngươi, còn muốn phong con ngươi làm tể tướng Cửu Châu. Không ngờ ngươi lại đối đãi với trẫm như vậy!
Nghĩ tới việc gầy dựng Đế Thang nhất mạch, tân tân khổ khổ xây dựng sáu
trăm vạn đại quân lại bị Phương Dận dùng mấy đao giết hết, trong tâm Lự
Hoàng đang chảy ra máu hận a!
“Cái gì? Phương Dận không chết!”
Mấy người khác lộ ra thần sắc giật mình, đây cũng là lần đầu tiên họ
nghe Lự Hoàng nhắc tới. Bọn họ thậm chí còn không biết đại quân của Lự
Hoàng gặp phải tai biến ở địa phương cách Đông nam bờ biển Trung Thổ