“Thật là một thanh kiếm kì dị!”
Phương Vân búng ngón tay trỏ lên mặt thanh kiếm, không thèm nhìn người
đàn ông tóc trắng. Thanh kiếm rung lên phát ra tiếng kêu uông uông, phát ra tiếng rên ưm ưm, toát lên vẻ tà ác và âm u khó tả, dường như có một
con tà long đang gầm gừ trong vực vậy.
"Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!" Trong hàng vạn trượng, có một bộ
xương trắng ởn run run từ từ đứng dậy, nói liên tục ba từ Đáng chết.
Quyền vừa rồi của Phương Vân làm rơi hết huyết nhục của hắn, chỉ còn lại chút thịt vụn vẫn dính trên xương, trông vô cùng kinh khủng chết chóc.
"Hả?"
Phương Vân hơi chớp mắt, dường như có vẻ bất ngờ quyền vừa nãy lại không giết được cường giả không rõ lai lịch kia.
"Một võ giả Mệnh hồn cảnh giới bé nhỏ lại dám đoạt lấy thứ của ta! Ta
vốn chỉ định cho người cái chết sáng khoái. Nhưng hiện giờ, ta muốn linh hồn ngươi, vĩnh viễn phải gào thét trong vực sâu này!"
Bộ xương bị Phương Vân đánh cho dóc hết thịt này cắn răng, một sát khí