Ánh nắng lười biếng trải dài trên bãi cỏ, những đứa trẻ của Viện Mồ Côi Konoha dưới sự trông nom của các hộ công, đang tươi cười nô đùa trên bãi cỏ trước cổng viện mồ côi.
Dù Yakushi Kabuto mới rời đi vào hôm kia, nhưng dẫu sao cũng đều là một đám con nít, rất nhanh đã khôi phục lại thiên tính hoạt bát hiếu động, tiếng cười nói rộn rã lại nhanh chóng vang vọng khắp viện mồ côi.
Yakushi Nonou tựa vào bên cửa sổ văn phòng, nhìn lũ trẻ nô đùa bên ngoài, cũng nở một nụ cười dịu dàng.
Nàng mong ước biết bao, khoảnh khắc này có thể mãi mãi duy trì như thế.
"Viện trưởng, ngài thật sự phải đi sao?" Phía sau, một nữ hộ công lớn tuổi bước tới, nắm chặt mép tạp dề, khuôn mặt tràn đầy lo lắng.
Đêm hôm ấy, khi Danzo tìm tới tận cửa, với tư cách là phó thủ của viện trưởng, nàng cũng có mặt tại đó.
"Unna, sau khi ta đi, lũ trẻ đành nhờ các ngươi chăm sóc rồi." Yakushi Nonou xoay người, nở một nụ cười vừa vặn đúng mực.
Nữ hộ công tên Unna thở dài một tiếng: "Rõ ràng là vất vả lắm mới kinh doanh viện mồ côi được như dáng vẻ hiện tại."
Rất nhiều ngân sách của viện mồ côi đều do Yakushi Nonou gây dựng, bên trong vừa có thù lao nhiệm vụ của chính Yakushi Nonou, vừa có thù lao khi nàng dẫn Urushi và Kabuto ra tiền tuyến cung cấp cứu trợ y tế cho các ninja.
Dù sao những ninja như bọn họ, ngoại trừ làm nhiệm vụ kiếm tiền, về cơ bản cũng chẳng nghĩ ra được phương thức kiếm tiền nào khác.
Yakushi Nonou mỉm cười dịu dàng với Unna, an ủi nàng: "Yên tâm đi, cũng chỉ tầm 2-3 năm thôi, ta sẽ quay về."
"Còn nữa, đứa trẻ Kabuto kia, ta sẽ nghĩ cách đưa nó trở về." Yakushi Nonou vẫn đau đáu nhớ tới đứa trẻ thông tuệ ấy.
Sau khi Unna rời đi, Yakushi Nonou xoay người tiếp tục đứng trước cửa sổ, nhìn lũ trẻ nô đùa chơi giỡn bên ngoài.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt nàng, ấm áp hệt như nụ cười của nàng vậy.
Đột nhiên, Yakushi Nonou nhìn thấy dưới một gốc cây lớn đằng xa, có một đứa trẻ đơn độc tựa vào thân cây, trong tay đang ôm một thứ gì đó.
"Menma?" Yakushi Nonou cũng có tình cảm rất sâu đậm với đứa trẻ đặc biệt này, chẳng hiểu vì sao, trong thời khắc sắp sửa rời đi, luôn có cảm giác bất an thoang thoảng hiện hữu.
Nàng đứng dậy trèo qua cửa sổ, chậm rãi bước về phía Menma.
Dưới bóng râm của cây đại thụ, bóng dáng cô độc của Menma hoàn toàn lạc lõng với đám trẻ con đang tươi cười vui đùa phía xa.
"Menma, ngươi cũng qua đây chơi trò chơi đi!" Một nữ hộ công chống hai tay bên hông, cất tiếng gọi Menma.
"Ta không muốn chơi." Menma chỉ bình thản đáp lại một câu, rồi tiếp tục mân mê thứ đồ trong tay.
Hộ công thấy Menma liên tục từ chối, cũng thở dài một tiếng, thật sự hết cách với đứa trẻ này rồi.
Dứt khoát cứ để hắn tự chơi một mình ở bên cạnh, chỉ cần không biến mất khỏi tầm mắt của nàng là được.
Yakushi Nonou thong thả bước tới trước mặt Menma, lúc này mới nhìn rõ, trong tay hắn đang nắm một con hồ ly nhỏ màu đỏ sẫm, thế nhưng đầu của con hồ ly dường như lại bị mảnh vải nào đó bọc lại, đeo một chiếc mặt nạ hồ ly.
"Menma thích loại búp bê này sao! Có đặt tên cho nó chưa?" Yakushi Nonou cũng không gặng hỏi lai lịch của món búp bê, viện mồ côi bình thường cũng tiếp nhận quyên góp của thôn dân, có vài thứ búp bê hư hỏng linh tinh cũng là chuyện rất đỗi bình thường.
Phần lớn thời gian đều do các hộ công tiến hành tu sửa lại những con búp bê này.
"Ừm." Menma dùng hai tay ôm con hồ ly nhỏ lên, đưa cho dưỡng mẫu Yakushi Nonou xem.
Đồng thời nghiêm túc nói: "Cửu Diện Tử Hồ - Ngọc."
Yakushi Nonou ngơ ngác nhìn con búp bê kỳ lạ này, 4 chân màu đen, chóp đuôi cũng màu đen, phần đầu như bị vải bọc lại, trên chiếc mặt nạ hồ ly màu trắng còn có một chữ 'Ngọc',
Yakushi Nonou chỉ cho rằng là hộ công dùng hai con búp bê khác nhau ghép lại thành, cho nên cũng không dùng chakra để cảm nhận dò xét.
"Này này." Yakushi Nonou ngồi xổm người xuống, dịu dàng hỏi Menma: "Menma có ước mơ gì không?"
Trong giờ phút ly biệt, nàng phát hiện dường như mình hiểu về Menma - đứa trẻ nhỏ tuổi nhất này là ít nhất, cũng chưa từng nghe hắn nói qua về ước mơ gì.
"Ước mơ sao?" Menma thu hồi Cửu Diện Tử Hồ, cúi đầu trầm ngâm giây lát.
Trước kia, hắn muốn quay trở về thế giới chân thực.
Vì thế chẳng tiếc việc khơi mào Đại chiến Ninja lần thứ 4, mang đến nỗi đau thương cho giới ninja của 'Thế giới Giới Hạn Nguyệt Độc (Infinite Tsukuyomi)', dùng cách này để đổi lấy sự bài xích của thế giới.
Hiện tại hắn đã trở về, nhưng cũng trở thành một nhân vật không hề tồn tại trong thế giới chính của nguyên tác.
Nếu nói có áp lực gì, có lẽ chính là cảm giác áp bách đến từ trên vòm trời đi.
Trong cơ thể có Hắc Cửu Vĩ, hiện tại lại khai phát ra 'Cửu Diện Tử Hồ - Ngọc', sở hữu một triệu hoán thú cấp bậc Thượng nhẫn tinh anh, ninja cấp Kage thông thường đã không còn là đối thủ của hắn nữa rồi.
Cũng chỉ có Uchiha Madara cùng với Nagato, Uchiha Itachi thời kỳ toàn thịnh là còn mang lại chút uy hiếp đối với hắn.
Sau đó chính là, Otsutsuki Kaguya đang bị phong ấn trong mặt trăng.
Cùng với, gia tộc Otsutsuki có khả năng sẽ giáng lâm sau 20 năm nữa.
Menma ngẩng đầu lên, nhìn về phía Yakushi Nonou, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: "Muốn có một thế giới hòa bình không có chiến tranh."
Không có chiến tranh, mới có thể thống nhất sức mạnh của giới ninja lại để tiến hành phát triển.
Hoặc có thể nói, chiến tranh trên mặt đất đã không còn thỏa mãn được Uzumaki Menma nữa rồi, kẻ địch mà hắn phải đối mặt, đến từ phía trên vòm trời!
"Một thế giới hòa bình không có chiến tranh sao..." Yakushi Nonou lẩm bẩm tự nói.
Trước kia cảm thấy Kabuto là đứa trẻ trưởng thành sớm nhất trong đám nhóc này, hiện tại xem ra, có lẽ Menma mới là đứa trưởng thành sớm nhất kia.
——————
Đêm khuya, Yakushi Nonou gói ghém xong một ít đồ đạc tùy thân, cáo biệt vài tên hộ công đã cùng làm việc chung với mình nhiều năm.
Bọn họ đều là những phụ nhân vô cùng thiện tâm, có người cũng cùng là cô nhi chiến tranh, có người thì có gia đình ở trong Làng Lá, thỉnh thoảng qua đây giúp đỡ làm tình nguyện viên.
Thế nhưng bọn họ đối với vị viện trưởng Yakushi Nonou này đều là sự kính phục xuất phát từ tận đáy lòng.
Dưới ánh mắt đưa tiễn của vài người, Yakushi Nonou từ cửa ngách bước ra khỏi viện mồ côi, khi đi ngang qua ký túc xá nơi lũ trẻ đang ngủ, từ ngoài cửa sổ nhìn vào đám trẻ đang say giấc nồng bên trong.
Sau đó biến mất trong màn đêm đen kịt.
Lần này rời đi, lại chẳng biết bao lâu nữa mới có thể trở về.
Điều mà Yakushi Nonou không hề phát giác chính là, trên bầu trời viện mồ côi, Menma đang đeo chiếc mặt nạ hồ ly ba mắt màu trắng lơ lửng giữa bầu trời đầy sao, lặng lẽ dõi theo sự rời đi của Yakushi Nonou.
Bên cạnh Menma, còn có một triệu hoán thú giống cái mặc trường bào, đeo mặt nạ hồ ly đang trôi nổi, trong lòng ôm Cửu Vĩ nhỏ bé lặng lẽ phiêu đãng, dải lụa buông xõa dập dờn như gợn sóng trong gió đêm.
Đây chính là 'Cửu Diện Tô Bà Ha - Thiên Nữ' do Menma dùng chakra của Hắc Cửu Vĩ khai phát ra.
Sở hữu năng lực bay lượn trên không, có thể sử dụng dải lụa để tiến hành chiến đấu.
Bản thể của nó chính là 'Cửu Diện Tử Hồ - Ngọc'.
Là nhẫn thuật bảng hiệu của Uzumaki Menma, Cửu Diện Tô Bà Ha chỉ khi phối hợp với chakra Cửu Vĩ mới có thể khai phát ra được.
Mật danh của Cửu Diện Thú được xếp theo thứ tự 'Thanh, Bạch, Chu, Huyền, Không, Nam, Bắc, Tam, Ngọc'.
Tương ứng là 'Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, Kim Xà, Nam Đẩu Tiên Nhân, Bắc Đẩu Tiên Nhân, Tử Thần, Thiên Nữ'.
Mật danh của Cửu Diện Thú tương tự với cách sắp xếp của tổ chức Akatsuki, mỗi một con đều sở hữu năng lực đặc thù, sức chiến đấu đơn thể của chúng sánh ngang Thượng nhẫn tinh anh, khi Cửu Diện Thú cùng nhau tác chiến, có thể bộc phát ra sức chiến đấu ngang ngửa cấp Kage.
"Ta cũng nên hành động thôi." Tiếng lẩm bẩm của Menma tan biến vào trong gió đêm.
Sau khi dõi theo Yakushi Nonou biến mất trong màn đêm, hắn xoay người bay về phía cánh cổng nguy nga của Làng Lá.
(Hết chương)