Chương 1 - Hồi Ức Địa Cầu
Thời gian như thoi đưa, thoáng chốc đã ba ngàn năm trôi qua. Trên địa cầu tuy vẫn như trước, khắp nơi tràn ngập các loại năng lượng cùng phóng xạ, thế nhưng một môi trường sinh thái mới đã được hình thành.
Có lẽ là do chịu ảnh hưởng của tận thế, trong ba ngàn năm này, sinh vật trên địa cầu cũng không chú trọng phát triển khoa học kỹ thuật, mà lại đặt trọng tâm vào việc khai phá tiềm năng của bản thân. Cho nên, tuy đã qua ba ngàn năm, nhưng khoa học kỹ thuật vẫn không khôi phục được đến trình độ trước tận thế, mà chỉ đạt đến mức độ của thời đại phong kiến.
Lúc này, trên địa cầu đã hình thành hai đại đế quốc và hai đại vương quốc. Trong đó, Hoa Hạ đế quốc có thực lực mạnh nhất, kế đến theo thứ tự là Bỉ Mông Đế Quốc, Tinh Linh Vương Quốc và Ải Nhân Vương Quốc.
Hoa Hạ đế quốc, Hoàng Đô Tử Cấm Thành (trước kia là Bắc Kinh). Tử Cấm Thành là tên gọi hoàng cung của Trung Quốc thời thượng cổ, tọa lạc ở phía bắc của Hoa Hạ đế quốc, toàn thành có hơn mười vạn cư dân. Tuy thua xa số lượng dân cư của các thành thị thời thượng cổ, nhưng đây lại là đại thành đệ nhất của Hoa Hạ đế quốc, cũng là trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa của đế quốc. Phải biết rằng, hiện tại toàn bộ Hoa Hạ đế quốc cũng chỉ có hơn một nghìn vạn người mà thôi!
Bởi vì phóng xạ mãnh liệt, tuy sau cơn đại hủy diệt, những Viêm Hoàng tử tôn sống sót đều đã trải qua biến dị để có thể thích ứng với loại hoàn cảnh ác liệt này, thế nhưng khả năng sinh sản lại suy giảm nghiêm trọng, mỗi cặp vợ chồng nhiều nhất cũng chỉ có thể sinh được hai người con. Cho nên, dù đã trải qua hai ngàn năm nghỉ ngơi dưỡng sức, dân số của Hoa Hạ đế quốc vẫn còn chưa bằng một tỉnh của Trung Quốc trước thời tận thế.
Bởi vì tuyệt đại đa số con dân Hoa Hạ đế quốc có thể hấp thu nguồn năng lượng dồi dào trong môi trường, cho nên trong cơ thể hầu như mỗi người đều chứa đựng một lượng năng lượng nhất định. Dần dần, một vài kỳ tài liền bắt đầu nghiên cứu làm thế nào để nâng cao khả năng hấp thu năng lượng của bản thân, cũng như cách phóng thích năng lượng trong cơ thể ra ngoài để dùng cho tấn công hoặc phòng ngự.
Trải qua ba ngàn năm phát triển, hàng loạt công pháp hấp thu, phóng thích năng lượng đã xuất hiện và lưu truyền khắp mọi ngóc ngách của Hoa Hạ đế quốc. Bất quá, những công pháp tương đối cao thâm, hiệu quả lại không dễ dàng xuất hiện như vậy, cũng không thể nào được lưu truyền rộng rãi.
Chẳng hạn như chủ nhân của Tử Cấm Thành, thậm chí là của toàn bộ đế quốc hiện nay – Hoàng đế Lý Thiên Minh, công pháp mà hắn tu luyện là "Hỗn Nguyên Càn Khôn Quyết", chỉ có người trong hoàng tộc mới có thể tu luyện. Mà trong đó, phần cao thâm nhất cũng chỉ có Hoàng đế tiền nhiệm mới có tư cách tu luyện. Bộ công pháp này do một vị kỳ tài võ học của Lý thị gia tộc sáng tạo ra từ hơn một nghìn năm trước, Lý thị gia tộc chính là dựa vào nó để đánh khắp toàn bộ Hoa Hạ đại lục, thành lập nên Hoa Hạ đế quốc!
Sau khi Hoa Hạ đế quốc được thành lập, liền cải tạo cố đô Bắc Kinh thành Tử Cấm Thành và định đô tại đây. Trung tâm của Tử Cấm Thành là hoàng cung. Hoàng cung khi xây dựng tuy mô phỏng không ít kiến trúc của Trung Quốc cổ đại, nhưng lại có nét đặc sắc riêng, vừa mang phong cách cổ xưa lại vừa hùng vĩ.
Lúc này, tại một tòa phủ đệ cực lớn ở phía nam Tử Cấm Thành, một nam tử trung niên thành thục, anh tuấn đang không ngừng đi tới đi lui trước một căn phòng. Từ trong phòng truyền đến từng đợt tiếng kêu thống khổ, khiến cho nam tử kia nghe xong càng thêm sốt ruột. Bên cạnh hắn là một nam tử trung niên khác có tướng mạo tương tự, vẻ mặt đầy khí phách, người này chính là Hoàng đế đương kim của Hoa Hạ đế quốc, Lý Thiên Minh. Còn nam tử trung niên anh tuấn kia là Đại Nguyên Soái của Hoa Hạ đế quốc, Lý Hạo, người thống lĩnh toàn bộ quân đội của đế quốc. Có thể nói hơn nửa giang sơn của Hoa Hạ đế quốc hiện nay đều do một tay hắn đánh hạ, nhưng hắn lại không có hứng thú với ngôi vị hoàng đế, chỉ nguyện làm một vị Nguyên Soái.
Lúc này, hắn không còn vẻ nghiêm túc như một vị Nguyên Soái trong quân doanh nữa. Lý Thiên Minh nhìn hắn đi tới đi lui, bất đắc dĩ nói: "Nhị đệ, ngươi đừng đi qua đi lại trước mắt ta nữa, làm đầu ta choáng váng hoa cả mắt rồi."
Lý Hạo đáp: "Đại ca, ta cũng không muốn, nhưng Tuyết Nhi ở bên trong kêu gào thống khổ như vậy, liệu có xảy ra chuyện gì không!"
Nói đến vị Nguyên Soái phu nhân Lạc Tuyết này, trước khi gả cho Lý Hạo, nàng từng đứng đầu bảng mỹ nữ của Hoa Hạ Học Viện. Hơn nữa, phụ thân của nàng là Tể tướng đương triều, mẫu thân cũng là một vị công chúa hoàng thất. Nhà nàng có ba chị em, nàng xếp thứ hai, cả ba chị em đều là những mỹ nữ có một không hai. Đại tỷ đã gả cho Hoàng đế đương kim, nay đã là Hoàng hậu, còn Lý Hạo cũng phải phí rất nhiều công sức mới theo đuổi được nàng, điều này khiến cho rất nhiều người phải ghen tị.
Lúc này, một vệt sao băng xẹt qua chân trời, xuyên qua tầng khí quyển và tầng tầng lớp lớp tia phóng xạ hạt nhân, vừa vặn rơi xuống nóc căn phòng này. "Sao băng" sau khi rơi xuống đã lặng yên không một tiếng động tiến vào trong phòng... Lập tức, từ trong phòng truyền đến tiếng khóc của hài nhi. Hai nam tử vội vàng tiến vào phòng, chỉ thấy trên giường là một thiếu phụ tuyệt sắc đang nằm.
Lý Hạo bước tới nói với nữ tử kia: "Tuyết Nhi, vất vả cho nàng rồi."
Nữ tử nói: "Phu quân, không khổ cực, đây là trách nhiệm của thiếp. Thiếp muốn xem con của chúng ta."
Nha hoàn bên cạnh vội vàng bước đến, bế đứa trẻ trong ngực tới trước mặt nữ nhân. Nữ nhân mặt tràn đầy hạnh phúc nhìn đứa bé, rồi lại nhìn Lý Hạo, nói: "Phu quân, người xem, đây là con của chúng ta, là một bé trai, đáng yêu biết bao. Thằng bé thật giống người, sau này lớn lên nhất định sẽ trở thành một người vĩ đại giống như người. Người đặt cho con một cái tên đi!"
Lý Hạo suy nghĩ một lát rồi nói: "Cứ gọi nó là Lý Thiên Tinh đi, hy vọng nó sẽ tỏa sáng rực rỡ như những vì sao trên trời."
Nữ tử dịu dàng nói với đứa trẻ trong lòng: "Thiên Tinh, con đừng làm phụ thân con thất vọng nhé."