Chương 20 - Khởi đầu mới
Đêm hôm đó, sau khi Hạo Thiên rời đi, Đường Thiên Thiên lập tức triển khai thân pháp bám theo. Tuy nhiên, tốc độ của Hạo Thiên quá nhanh, đến khi nàng đuổi tới nơi thì dấu vết của hắn đã hoàn toàn biến mất. Nàng đành phải một mình bay về phía Tuyết Sơn Phái. Vừa đến nơi, nàng đã nghe thấy các đệ tử Tuyết Sơn Phái xôn xao bàn tán về việc có kẻ lẻn vào môn phái, bị Chưởng môn và các đại trưởng lão đánh trọng thương, hiện không rõ tung tích.
Đường Thiên Thiên nghe vậy thì lòng nóng như lửa đốt. Nàng hiểu rõ thực lực của các trưởng lão Tuyết Sơn Phái cao cường đến mức nào, lại thêm vị Chưởng môn công lực không hề kém cạnh nàng, e rằng Hạo Thiên lành ít dữ nhiều. Nàng định xông ra hỏi cho rõ ràng, nhưng lý trí đã kịp ngăn lại. Lúc này mà lộ diện chẳng khác nào "dê vào miệng cọp", bản thân nàng hy sinh không đáng ngại, nhưng sợ rằng sẽ liên lụy đến toàn thể sư huynh đệ Thiên Nữ Phái.
Cuối cùng, nàng cũng tìm được cơ hội khi một tên đệ tử tuần tra tách đoàn đi về phía bìa rừng. Đợi hắn xong việc, Đường Thiên Thiên lặng lẽ áp sát, bịt miệng rồi lôi sâu vào trong rừng. Nàng tuốt kiếm kề cổ hắn, giọng lạnh lùng: "Kẻ lẻn vào Tuyết Sơn Phái lúc nãy hiện giờ thế nào rồi?"
Tên đệ tử bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, run rẩy trả lời: "Tiền bối tha mạng! Ta chỉ là đệ tử tuần sơn, nghe các sư huynh nói kẻ đó dù bị trọng thương nhưng đã kịp chạy thoát, hiện tại vẫn chưa bị bắt... Xin ngài đại nhân đại lượng tha cho tiểu nhân!"
Nghe Hạo Thiên đã thoát vây, Đường Thiên Thiên mừng rỡ khôn xiết, nhưng nghĩ đến việc hắn bị trọng thương, lòng nàng lại đau xót khôn nguôi. Nàng thầm tính toán: Tuyết Sơn Phái canh phòng cẩn mật thế này mà vẫn không tìm thấy, chứng tỏ hắn đã thoát ra ngoài. Thôi thì ta cứ về Thiên Nữ Phái chờ tin vậy. Nghĩ đoạn, nàng thu kiếm rồi phi thân biến mất. Tên đệ tử nọ quỳ lạy hồi lâu, đến khi ngẩng đầu lên thì rừng sâu đã tịnh không bóng người, bấy giờ mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Trở về Thiên Nữ Phái, Đường Thiên Thiên đợi ròng rã mấy ngày vẫn không thấy bóng dáng Hạo Thiên. Sự lo lắng lên đến đỉnh điểm, nàng tự nhủ: "Nếu hôm nay hắn vẫn chưa về, e là đã gặp bất trắc. Hạo Thiên vì đại nghĩa của môn phái mà gặp nạn, dù phải dốc hết toàn lực Thiên Nữ Phái, ta cũng phải đòi lại công đạo cho hắn!" Nếu lúc này nàng biết Hạo Thiên đang ở trong "ôn nhu hương", vui vầy bên mỹ nhân đến quên cả trời đất, chắc hẳn nàng sẽ nổi trận lôi đình mà lột da hắn mất.
Về phần Hạo Thiên, từ khi thu phục được Tử Điêu, hắn một mạch bay thẳng về hướng Thiên Nữ Phong. Khoảng một canh giờ sau, ngọn núi cao vút trong mây hiện ra trước mắt, Hạo Thiên không khỏi kích động. Nghĩ đến sư phó và các sư tỷ muội, hắn càng thêm nôn nóng.
Vừa đến cổng phái, nữ đệ tử gác cổng thấy hắn trở về liền reo lên mừng rỡ. Nàng cho biết: "Mấy ngày qua tuy Tuyết Sơn Phái không dám bén mảng tới, nhưng trong môn phái ai nấy đều bất an vì tin đồn huynh bị đánh trọng thương. Chưởng môn và các trưởng lão đều u sầu lắm, huynh về là tốt rồi!"
Hạo Thiên nghe vậy thì vô cùng hổ thẹn. Trong lúc sư phó lo lắng đứng ngồi không yên thì hắn lại mải mê bồi đắp tình cảm với mẫu nữ Tử Di, thật là xấu hổ không để đâu cho hết.
Trong đại sảnh, Đường Thiên Thiên đang trầm tư thì một nữ đệ tử chạy vào thở không ra hơi: "Chưởng môn... Hạo Thiên sư huynh... huynh ấy về rồi!" Đường Thiên Thiên nghe tên "Hạo Thiên" thì lập tức bật dậy, chẳng kịp giữ lễ nghi mà bay thẳng ra ngoài. Nữ đệ tử kia ngẩn người: "Còn dặn mình đừng gấp, thế mà người lại gấp nhất."
Đúng lúc đó, Đường Hinh Nhi và Tần Tuyết cũng chạy tới, nghe tin người trong mộng đã về, hai nàng cũng vội vàng đuổi theo. Nữ đệ tử nọ lại được một phen cảm thán: "Đúng là không phải người một nhà không vào chung một cửa, mẫu thân hay con gái, sư phó hay đồ đệ đều cuống cuồng như nhau!"
Tại cổng chính, Hạo Thiên thấy Đường Thiên Thiên liền quỳ xuống: "Sư phó, đồ nhi bất hiếu để người phải lo lắng, xin người trách phạt."
Đường Thiên Thiên vội đỡ hắn dậy, nhìn khuôn mặt anh tuấn không chút suy chuyển của hắn mà nghẹn ngào: "Về là tốt rồi. Ta đã hối hận khôn nguôi khi để ngươi đi một mình. Nếu ngươi có mệnh hệ gì, ta biết ăn nói sao với Hinh Nhi và Tuyết Nhi đây?"
Hạo Thiên nghe nhắc đến hai nàng, lòng lại dâng lên niềm tơ vương, định mở miệng hỏi thì đã thấy Hinh Nhi và Tần Tuyết đứng bên cạnh từ lúc nào. Sáu mắt nhìn nhau, thời gian như ngưng đọng, trong thế giới của họ lúc này chỉ còn hình bóng của đối phương.
Đường Thiên Thiên đứng bên cạnh không khỏi cảm thấy chút ghen tị "nhẹ", nàng hắng giọng: "Hừm, các ngươi cũng nên chú ý ảnh hưởng một chút. Đây là nơi công cộng, muốn tâm tình gì thì về phòng mà nói!"
Ba người nghe vậy, Hạo Thiên thì da mặt dày không sao, nhưng hai nữ tử thì đỏ bừng mặt, hờn dỗi rồi kéo Hạo Thiên chạy biến. Trước khi đi, Hạo Thiên còn nghe thấy tiếng sư phó truyền âm: "Buổi tối đến thư phòng gặp ta, báo cáo tình hình ở Tuyết Sơn Phái." Hắn lén lút gật đầu.
Về đến phòng, Hạo Thiên đem toàn bộ chuyện ở Tuyết Sơn Phái kể lại, kể cả chuyện thu phục mẫu nữ Ninh Cung Như và Tần Tử Di. Hai nàng nghe xong vừa kinh ngạc vừa ghen tị, không quên tặng cho hắn mấy cái véo đau điếng ở thắt lưng.
Hạo Thiên vội vàng thề thốt. Hai nàng tuy có chút dỗi hờn nhưng cũng thấu hiểu, Tần Tuyết dịu dàng nói: "Ngươi ưu tú như vậy, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều nữ nhân bị hấp dẫn. Chúng ta không cầu gì hơn, chỉ mong cả đời này ngươi đối xử tốt với chúng ta là đủ rồi." Hạo Thiên vô cùng cảm động, ôm chặt hai nàng vào lòng.
Sau khi tâm tình, hai nàng mới chú ý đến con Tử Điêu lông xù đang ngủ trên vai hắn. Nghe Hạo Thiên kể về lực phòng ngự kinh người của nó, hai nàng đều kinh ngạc không thôi. Tử Điêu nhỏ bé, đáng yêu là thế mà lại lợi hại đến vậy. Ba người nhìn con vật nhỏ đang ngủ say sưa, cùng nở một nụ cười hạnh phúc.