Hồng Hoang Thiếu Niên Liệp Diễm Lục

Chương 38 - Công chúa Linh Tôn

Chương 38 - Công chúa Linh Tôn


Màn đêm buông xuống, bầu trời một mảnh mông lung, thỉnh thoảng có một đóa mây thổi qua, cũng u ám lạ thường. Trời thu ban đêm dần dần chuyển mát, trăm côn trùng kêu vang, nhưng lại càng lộ ra vẻ yên tĩnh. Hơi gió nhẹ nhàng phất qua, lá cây vang sào sạc. Các thương gia đều đã đóng cửa, nhà nhà đốt đèn đủ sáng, khiến cả bầu trời đêm đều được ánh lên có chút trở nên trắng, từ trên núi nhìn lại, tựa như những vì sao lấp lánh tô điểm cho bầu trời đêm, chói mắt vô cùng. Lập tức, toàn bộ thị trấn Hoa Dương được bao phủ trong một mảnh yên tĩnh và tường hòa.
Cùng Phúc khách sạn là khách sạn lớn nhất ở thị trấn Hoa Dương, nằm ở phía tây thành, là một kiến trúc hai tầng lầu vây quanh một đại viện. Phía dưới là đại đường ăn cơm, lầu hai là phòng trọ cung cấp cho lữ khách qua lại nghỉ ngơi, trang trí được coi như sạch sẽ thanh nhã. Huyện Hoa Dương chính là con đường phải đi qua để thông tới Tử Cấm Thành, phàm là lữ khách muốn đi Tử Cấm Thành đại đa số đều lựa chọn nơi này để ngủ trọ, mà Học Viện Hoa Hạ tọa lạc trong Tử Cấm Thành.
Lúc này, hai gian phòng khách phía đông ở hậu viện của Cùng Phúc khách sạn vẫn còn sáng ánh đèn nhàn nhạt. Trong đó một gian phòng thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng nói chuyện của hai nữ tử, còn gian phòng khách kia đã có một nam tử trẻ tuổi ngồi xếp bằng. Chỉ thấy hắn một thân áo trắng, mày kiếm mắt sáng, mặt như quan ngọc, ánh mắt khép hờ, giống như lão tăng nhập định. Người này ngoại trừ Hạo Thiên còn có thể là ai, mà nữ tử ở gian phòng bên cạnh tự nhiên là hai mẹ con Đông Phương Yên Nhiên và Đông Phương Tương Nghi. Vì hai người đều là nữ tử lại có quan hệ mẹ con, nên đã ở cùng một phòng. Còn Hạo Thiên sau khi dùng bữa tối cùng hai người, vì nam nữ hữu biệt, không tiện nói chuyện nhiều với hai người, liền trở về phòng bắt đầu luyện công, không lâu sau liền tiến vào Không Minh chi cảnh.
Lúc này, Hạo Thiên đã tiến vào Không Minh chi cảnh, linh thức dần dần tản ra, mọi thứ trong vòng hai trăm trượng đều hiện ra trong đầu. Linh thức của hắn xuyên qua vách tường đi vào phòng bên cạnh, Đông Phương Tương Nghi đang kể cho Đông Phương Yên Nhiên nghe một ít chuyện thú vị trên giang hồ ngày trước của nàng, nói đến chỗ đặc sắc, hai người còn bật ra một tràng cười trong như chuông bạc. Hạo Thiên nhìn dáng tươi cười của hai người, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mê người, rồi lại đem linh thức tản ra bên ngoài.
Đi qua hoa cỏ trong nội viện, còn có ba cây hòe lớn, linh thức của Hạo Thiên bao trùm toàn bộ khách sạn. Các lữ khách trong khách sạn cũng đều chưa nghỉ ngơi, có người đang trầm ngâm bên cửa sổ, có hai ba người đang nói chuyện phiếm, còn có các đại hán giang hồ đang oẳn tù tì uống rượu. Tóm lại, tất cả đều không thoát được ánh mắt của hắn. Ra khỏi khách sạn là đường cái, hiện tại đã là canh ba, trên đường đã không thấy bóng người đi lại. Xa hơn về phía trước hai ba trượng, Hạo Thiên đột nhiên cảm thấy đầu có chút đau nhức, cảnh tượng trước mắt bắt đầu mơ hồ, hắn biết đây đã là cực hạn của mình, nếu còn cưỡng ép mở rộng linh thức, không khéo sẽ bị thương. Dần dần thu hồi linh thức, Hạo Thiên mở hai mắt ra. "Ai, vẫn chưa được. Linh thức của ta hiện tại tối đa cũng chỉ đạt hai trăm trượng, xa hơn thì không được. Trong trí nhớ của Trương Tuấn, ta thấy linh thức của hắn có thể đạt đến hai nghìn trượng, xem ra tu vi của ta vẫn còn chưa đủ a!"
Đêm khuya giờ Tý, mọi người trong khách sạn đều đã ngủ say, toàn bộ khách sạn bao phủ trong một mảnh yên lặng. Bầu trời thổi qua một đóa mây, che khuất ánh trăng vốn đã yếu ớt, lập tức, toàn bộ khách sạn chìm vào trong bóng tối. Bỗng nhiên, một đạo hắc ảnh hiện lên, nhẹ nhàng đáp xuống cửa sổ một gian phòng trọ, động tác nhẹ nhàng, không phát ra một tia tiếng động. Người trong phòng đã ngủ say, không hề biết có người đã đến bên ngoài.
Hắc ảnh thấy không kinh động người khác, liền lộ ra một nụ cười tà ác, sau đó từ trong lòng lấy ra một ống quản mảnh, nhẹ nhàng cắm vào giấy cửa sổ, thổi vào bên trong. Chỉ thấy một làn khói xanh theo ống quản bay vào trong phòng, mà người trong phòng không hề hay biết. Thấy đã xong xuôi, hắc y nhân dâm đãng cười cười, dùng dao găm nhẹ nhàng đẩy then cửa sổ ra, rồi lại nhẹ nhàng mở cửa sổ, xoay người chui vào. Tuy thanh âm rất nhỏ, nhưng vẫn kinh động đến Hạo Thiên đang ngồi thiền. Hạo Thiên đang nhập định tu luyện, đột nhiên một tiếng động nhỏ làm hắn bừng tỉnh. Chỉ thấy hắn nhíu mày, âm thầm giương linh thức ra xem xét, vừa xem hắn không khỏi kinh hãi trong lòng, rồi lập tức giận tím mặt. "Tặc tử, ngươi dám!"
Tiếng quát này rót đầy công lực toàn thân hắn, khiến cả khách sạn đều bị đánh thức, nhưng không ai biết đã xảy ra chuyện gì. Lữ khách bình thường đều co lại trong phòng không dám ra ngoài, có mấy người mang võ công cũng chỉ đứng một bên quan sát tình hình.
Ngay lúc hắc y nhân vừa vào phòng, vừa đi tới trước giường, đột nhiên nghe được một tiếng rống rung trời, thẳng chấn đến mức hắn tâm thần chập chờn, huyết khí bốc lên, thiếu chút nữa đứng không vững. Hắc y nhân trong lòng sợ hãi, biết mình đã bị phát hiện, càng làm hắn không thể ngờ được là đối phương lại mạnh đến như vậy. Không kịp suy nghĩ, hắc y nhân quyết định thật nhanh, "ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách". Thế nhưng hắn vừa xông ra cửa sổ liền tâm thần sợ run, suýt nữa ngã quỵ. Hắn nghiêng người với một góc độ khó tin để tránh thoát một kích trí mạng, nhưng cây hòe to bằng một người ôm phía sau hắn lại bị đánh trúng, mảnh vụn bay tán loạn, gãy ngang lưng. Hắc y nhân thấy vậy kinh hãi gần chết, thầm nghĩ nếu chiêu này đánh trúng người mình, chỉ sợ hiện tại đã bụng nát ruột tan rồi. "Nói, ngươi là ai?"
Giọng Hạo Thiên lạnh lùng, ai cũng nghe ra được hắn hiện tại đã thật sự nổi giận. Hắc y nhân làm như không nghe thấy Hạo Thiên, chỉ có tròng mắt là không ngừng chuyển động, trong lòng đang suy tính làm sao để thoát thân. Hạo Thiên nhìn vào trong phòng, phát hiện hai nữ nhân đều đã trúng độc, hiện đang hôn mê, hắn giận tím mặt, lập tức một cỗ tử vong khí tức bao phủ toàn bộ khách sạn, trong mắt hắc y nhân lộ vẻ kinh hãi. "Ngươi, đáng chết!"
Sát khí trong mắt Hạo Thiên dần dần dâng lên, mỗi chữ mỗi câu phảng phất như đang gõ lên hồi chuông báo tử cho hắc y nhân. Nghĩ đến thực lực kinh người của đối phương, hắc y nhân không dám chần chừ nữa, sờ tay vào ngực móc ra một bó lớn ám khí, giơ tay vung về phía Hạo Thiên. Hạo Thiên vận chân khí, tóc dài không gió mà bay. Hắn xoay ngược tay phải, nắm chặt thành quyền, tung một quyền về phía đám ám khí bay đầy trời. Một quyền này ẩn chứa cơn thịnh nộ của Hạo Thiên, không khí xung quanh đều chấn động dữ dội, phảng phất muốn xé rách không gian. Đám ám khí đang bay tới vun vút phảng phất như đâm vào một bức tường khí, không thể tiến lên thêm chút nào, rồi toàn bộ biến dạng rơi xuống đất. Mà quyền thế vẫn chưa hết, ào ạt lao về phía trước. Hắc y nhân trong mắt kinh hãi tột độ, không còn quản được gì nữa, giơ tay vung một nắm bột phấn về phía Hạo Thiên, còn mình thì cấp tốc quay người định bỏ chạy.
Hạo Thiên không thèm để ý đến đám bột phấn kia, quyền thế mạnh mẽ vẫn như cũ đánh vào người hắc y nhân ở ngoài ba trượng. Tuy quyền thế đã yếu đi, nhưng một tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, trong đêm tối yên tĩnh vẫn vang dội như vậy. Hắc y nhân vẫn chưa chết, chỉ là bị trọng thương. Nhưng một quyền kia của Hạo Thiên đã trực tiếp hất văng hắn đến bên tường viện. Cơ hội này, hắc y nhân sao có thể bỏ qua. Chỉ thấy hắn ném ra hai quả "Lân hỏa đạn" vào trong nội viện, một tiếng "phanh" vang lên, bạch quang chói mắt đâm vào mắt người ta không mở ra được, bốn phía lập tức sương mù lượn lờ, không thấy rõ vật gì. Chờ Hạo Thiên đuổi tới góc tường, hắc y nhân sớm đã không còn tung tích.
Hạo Thiên tức giận vô cùng, muốn đuổi theo, nhưng trong lòng hắn lại lo cho hai nữ nhân trúng độc, nên không đuổi nữa, vội vàng bay trở về phòng, đóng cửa lại, xem xét tình hình của hai người. Chỉ một lát sau, đã thấy hai nữ nhân đang hôn mê hai tay nắm bắt loạn xạ, tóc mai rối tung, khuôn mặt đỏ bừng, toàn thân nóng lên, cái miệng anh đào nhỏ nhắn không ngừng phun ra hơi nóng, một tiếng ngâm khẽ quả thực như thuốc kích dục làm Hạo Thiên đôi má nóng lên, chân tay luống cuống.
Hạo Thiên trong lòng vô cùng khẩn trương, cố nén xúc động nghiêng mặt kéo chặt áo ngủ của hai người, sau đó lại đắp chăn cho các nàng. Thế nhưng lúc này hai người phảng phất như đang ở trong một lò lửa khổng lồ, toàn thân khô nóng khó nhịn, Hạo Thiên vừa mới sửa sang lại quần áo cho các nàng, ngay sau đó lại bị các nàng xé loạn. Hơn nữa quần áo dưới sự xé rách của các nàng càng ngày càng khó che lấp xuân quang, điều này làm Hạo Thiên sắp không cầm giữ được nữa rồi. Hạo Thiên không ngờ hai người lại trúng xuân dược, hiện tại thấy dược tính mãnh liệt như vậy, trong lòng phẫn hận vô cùng, nhưng lại không thể làm gì.
Lúc này Đông Phương Tương Nghi mở mắt, nguyên lai Đông Phương thế gia là một võ lâm thế gia, Đông Phương Tương Nghi cũng từng luyện qua một ít võ công phòng thân, bởi vậy nàng đối với dược tính có sức chống cự mạnh hơn Đông Phương Yên Nhiên một chút. Nàng cảm nhận được trạng thái của bản thân, chấn động, sau đó vội vàng nói với Hạo Thiên: "Tiểu Thiên, Yên Nhiên và ta hẳn là đã trúng một trong tam đại xuân dược lợi hại nhất võ lâm, 'Liệt nữ cướp'. Thuốc này chính là bí dược độc môn của đệ nhất dâm tặc giang hồ Diệp Thiên, chuyên dùng để đối phó với một số hiệp nữ trinh liệt trong võ lâm hoặc một số khuê tú danh môn. Thuốc này tính liệt, độc tính rất mạnh, hơn nữa không có thuốc giải. Dù cho người có công lực cao đến đâu trúng phải loại độc này cũng khó thoát một kiếp, huống chi là những nữ tử bình thường. Người trúng thuốc này phải giao hợp với người khác trong vòng một canh giờ, nếu không kẻ nhẹ thì võ công mất hết, biến thành ngốc nghếch, kẻ nặng thì dục hỏa đốt người mà chết. Ta biết đứa bé Yên Nhiên này thích ngươi, hiện tại ta đem Yên Nhiên giao cho ngươi, sau này ngươi phải bảo vệ nàng thật tốt. Bây giờ thừa dịp ta còn một tia thanh tỉnh, mau giết ta đi, sau đó cùng Yên Nhiên giao hợp để cứu nàng, còn ngươi nhất định phải giết tên Diệp Thiên kia để báo thù cho ta, đừng phụ kỳ vọng của ta, bây giờ động thủ đi." Nói xong, liền nhắm mắt lại.
Hạo Thiên chưa bao giờ cho rằng mình là quân tử, nhưng bây giờ bảo hắn giết một phu nhân xinh đẹp, hơn nữa sau khi giết nàng còn phải cùng con gái của nàng kết hợp, bầu bạn với nàng cả đời, Hạo Thiên tự hỏi mình làm không được. Bởi vậy hắn chỉ có thể lựa chọn một phương pháp khác, cứu cả hai người cùng một lúc. Nghĩ vậy, hắn điểm huyệt đạo của Đông Phương Tương Nghi, làm cho nàng không thể tự vẫn. Đông Phương Tương Nghi nhắm mắt lại vốn chuẩn bị chờ chết, ai ngờ Hạo Thiên đột nhiên điểm huyệt đạo của nàng, sau đó nói với nàng: "Đông Phương a di, ta sẽ không để ngài chết, ta nhất định sẽ cứu ngài. Chờ giải độc cho các người xong, đến lúc đó muốn chém muốn giết muốn lóc thịt tùy ngài xử lý." Đông Phương Tương Nghi nghe xong vội vàng mở to mắt muốn khuyên hắn, bọn họ là không được thế tục chấp nhận, nhưng trông thấy ánh mắt kiên định kia của Hạo Thiên, nàng biết dù mình có nói thế nào cũng không thể làm hắn thay đổi chủ ý. Bởi vậy muốn cắn lưỡi tự vẫn, nhưng phát hiện căn bản không thể, chỉ có thể hai mắt nhìn hắn chằm chằm.
Hạo Thiên bỏ qua ánh mắt phẫn nộ của Đông Phương Tương Nghi, nhìn về phía Đông Phương Yên Nhiên. Mà Đông Phương Yên Nhiên vì không luyện võ công gì, nên vẻ mặt càng ngày càng thống khổ. Hạo Thiên ý thức được dược lực đang phát tác, nếu không mau chóng loại trừ xuân độc trong cơ thể nàng, chỉ sợ sẽ lưu lại hậu họa. Nhìn Đông Phương Yên Nhiên đang chìm trong dày vò, Hạo Thiên hít sâu một hơi, lắc đầu, vứt bỏ hết mọi phiền não. Sau đó nhẹ nhàng cúi đầu, hôn lên môi anh đào của Yên Nhiên, mềm mại, ngọt ngào, thơm ngát, làm lòng người mê say, dư vị vô cùng. Đông Phương Yên Nhiên như bị kích thích đột nhiên bộc phát, hai tay mãnh liệt quấn lên cổ Hạo Thiên, một đôi môi đỏ mọng mê người không ngừng hôn loạn trên mặt hắn, khiến Hạo Thiên dục hỏa khó nhịn, thực hận không thể lập tức thực hiện nàng ngay tại chỗ. Thế nhưng hắn hiểu mình không thể nóng vội, Yên Nhiên dù sao vẫn là tấm thân xử nữ, nếu mình quá mức thô lỗ không biết thương tiếc, có thể sẽ gây ra tổn thương cho giai nhân trong lòng.
Hắn mặc cho hai tay Đông Phương Yên Nhiên xé rách quần áo của mình, còn chính hắn thì duỗi ra bàn tay run rẩy nhẹ nhàng giải khai chiếc áo lụa mỏng như cánh ve trên người Yên Nhiên. Hạo Thiên chăm chú nhìn kiều thân mỹ lệ, linh lung mảnh khảnh của Yên Nhiên, hai mắt đỏ thẫm, cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô. Mà đôi đồng tử trong veo của Yên Nhiên như bị phủ một tầng hơi nước, trong miệng còn không ngừng phát ra từng tiếng làm người ta không thể tự chủ, khiến Hạo Thiên kêu khổ không thôi. Ngay tại lúc Hạo Thiên đang chìm đắm trong việc thưởng thức ngọc thể linh lung của Yên Nhiên, hai tay đang cào loạn của Đông Phương Yên Nhiên đã xé nát quần áo của hắn, thân thể nam tính cường tráng, cân đối lõa lồ trong không khí. Đông Phương Yên Nhiên càng là hai mắt tỏa sáng, phảng phất như dã thú trong rừng đột nhiên phát hiện con mồi mê người, bất ngờ không đề phòng mà bổ nhào Hạo Thiên xuống đất. Hạo Thiên trong lòng không khỏi cười khổ, chẳng lẽ hôm nay mình lại bị mỹ nữ ngược lại đẩy. "Ân."
Có lẽ là cảm nhận được sự giải thoát khỏi trói buộc trên thân thể, Yên Nhiên nhịn không được phát ra một tiếng ngâm khẽ thúc giục dục hỏa. Dưới sự trêu đùa của Hạo Thiên, thân thể mềm mại của Đông Phương Yên Nhiên càng là bất an vặn vẹo, trong miệng phát ra nhiều tiếng rên rỉ. Mà thân thể của nàng cũng càng ngày càng nóng, nếu không kịp thời cứu chữa, chỉ sợ sẽ lưu lại di chứng. Hạo Thiên đưa tay xé toạc lớp chướng ngại cuối cùng trên người mình, hai người rốt cuộc thẳng thắn đối mặt nhau. Bỗng nhiên, hắn hạ thân trầm xuống, trên mặt Yên Nhiên hiện lên một tia đau đớn, rồi lại hiện lên vẻ thỏa mãn, ôm chặt lấy vòng eo hùng tráng của Hạo Thiên.
Bởi vì tác dụng của xuân dược, Đông Phương Yên Nhiên thậm chí không cảm thấy được nỗi đau sâu sắc của xử nữ! Nàng bây giờ toàn thân lửa nóng, nàng cần trường thương đang cắm sâu trong mật huyệt giữa hai chân mình để bù đắp sự trống rỗng trong nội tâm! Thấy Đông Phương Yên Nhiên đã thích ứng với phân thân của mình, Hạo Thiên liền nhanh chóng bắt đầu rút ra đút vào, dùng dương vật của mình đâm thật sâu vào hoa phòng kiều nộn của nàng! Thân thể cường tráng đè lên người nàng, Hạo Thiên căng đôi đùi ngọc tuyết trắng thon dài của nàng ra ngoài, động đào nguyên mềm mại kia đã châu lộ nhẹ tuôn, bên cạnh "ngọc khê" yên hồng ngọc nhuận, một vệt dâm thủy của xử nữ sáng lóng lánh, trơn ướt xấu hổ hiện ra, tí ti lạc hồng thấm ướt đám cỏ thơm ngay ngắn, ngọc hành cực lớn lúc này đang ra vào vận động như pít-tông! "Ai... Hừm... Nha... Nha... A... A... Đau nhức... A... Nha... Ừm, thật là khổ sở... A... Ờ... Ờ..."
Dưới thân nam nhân, thiếu nữ xinh đẹp lần đầu hầu hạ đã bắt đầu cất lên tiếng rên rỉ đầu tiên trong đời nữ nhân, tiếng rên rỉ phóng đãng đó làm cho mẫu thân nàng ở bên cạnh nghe được, một tia thanh minh cuối cùng trong đầu cũng đang dần biến mất. Hạo Thiên nửa quỳ, nhẹ nhàng tách hai chân nàng ra, tay phải nắm chặt cây gậy lửa nóng đã sớm bành trướng lợi hại, không ngừng đút vào trong ngọc môn của nàng, đâm thẳng cho nàng trong cơn nửa mê nửa tỉnh kích động đến toàn thân run rẩy, lại dùng sức đỉnh lên trên! Đầu nấm cực đại nặng nề mà đâm vào nơi sâu nhất trong cơ thể nàng, đâm vào trên tử cung của nàng! "A... Côn thịt lớn quá... Ưm... Còn, còn rất nóng a... Ưm... Đâm vào người ta... A..."
Theo sự tiến thẳng của Hạo Thiên, nơi thẹn thùng của thiếu nữ thanh thuần từng điểm từng điểm tách ra. Hạo Thiên đưa tay ôm lấy vòng eo thon mềm của Đông Phương Yên Nhiên, hạ thân có chút dùng sức, long đầu cực lớn mỗi một lần đều gạt mở ngọc môn xử nữ non nớt vô cùng, kiều diễm ẩm ướt. Thẳng lưng đút vào, nhục côn to lớn nóng hổi liên tiếp ra vào nơi thánh khiết đỏ tươi, nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu của xử nữ. Mà thông đạo của thiếu nữ bị ép phải cố hết sức bao dung lấy kẻ địch từ bên ngoài cưỡng ép xâm nhập. "Ưm... A... Mẹ... Ta, ta... A... Mẫu thân a... Ưm..."
Trong mơ hồ, Đông Phương Yên Nhiên bắt được bàn tay của mẫu thân vẫn còn một tia thanh tỉnh ở bên cạnh. "Yên Nhiên ngoan, sẽ rất thoải mái!"
Đông Phương Tương Nghi hung hăng trừng mắt liếc Hạo Thiên một cái, nói: "Nhẹ một chút! Nàng vẫn là lần đầu tiên!"
Nói xong, vị mỹ phụ này lại không khỏi lộ ra vẻ đỏ ửng thẹn thùng vô hạn! Nhìn người nam nhân này ở ngay bên cạnh đã đoạt đi tấm thân xử nữ của con gái mình, mà chính mình lại ở bên cạnh xem cuộc chiến! Loại kích thích cấm kỵ này làm cho nàng toàn thân đều trở nên khô nóng, tia thanh minh cuối cùng trong ý nghĩ dần dần biến mất. "Vâng! Nhạc mẫu đại nhân phân phó, tiểu tế sao dám không tuân lời!"
Hạo Thiên một bên thúc động, một bên lại hôn sâu lên đôi mắt mê người, đôi má, cái cằm của Đông Phương Yên Nhiên dưới thân, há mồm ngậm mút lấy dái tai ngọc của nàng, dùng đầu lưỡi đùa giỡn vành tai nàng. Hạo Thiên khi thì nhẹ nhàng rút ra đút vào, từ từ rút ra. Giây lát, chốc lát lại dùng lực tiến vào, nặng nề mà đâm vào mật huyệt của thiếu nữ. Mỗi một cái đều chạm vào nơi sâu nhất của nàng, mỗi một lần đều muốn đưa chính mình vào tận gốc!
Hắn để cho long đầu chống đỡ trên hoa tâm của nàng, chỉ dùng sức eo, cọ xát lấy nàng, nàng gần như là thét lên rên rỉ. "A... Ưm... A... A... Cảm giác thật tê dại a... Ưm..."
Từng tiếng rên rỉ phảng phất như thuốc kích dục mà nhân loại không thể ngăn cản, khiến Hạo Thiên càng thêm cứng rắn, cực lực tăng nhanh tốc độ co rút! Hạo Thiên hạ thân nhanh chóng vận động, trên người Đông Phương Yên Nhiên đại sính phong lưu! Đông Phương Yên Nhiên không biết tại sao, tiếng rên rỉ thống khổ kia đã biến thành tiên nhạc êm tai của khoái cảm sung sướng. Một đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy eo hổ của Hạo Thiên. Mặt nàng như bị lửa thiêu qua, biểu lộ có chút kích động. Mông của nàng có chút nhấc lên, hai chân thon dài vô lực cong lại, trong miệng một bên không ngừng thở phì phò. "A —— muốn chết rồi —— " "Ưm... Đã bay... Ờ... Bay lên rồi... A..."
Chậm rãi mà sâu sắc thăm dò, không biết nông sâu mà đón ý nói hùa, khiến khoảng cách trên nhục thể tương giao đã phủ kín mồ hôi mịn, âm thanh sung sướng sinh ra từ sự va chạm kịch liệt giữa thân thể và thân thể, tràn ngập cả căn phòng, trong đó còn xen lẫn tiếng thở dốc và rên rỉ bối rối của ba người.
Thủy triều lên xuống, hoa nở hoa tàn! Đông Phương Yên Nhiên dưới sự cố ý khoe khoang của Hạo Thiên, phảng phất như một chiếc thuyền con trên biển rộng mênh mông, theo sóng to gió lớn mà lên xuống phập phồng!
Mãi cho đến khi xuân độc của Đông Phương Yên Nhiên hoàn toàn bị chính mình giải trừ, Hạo Thiên mới dừng lại, thiếu nữ sau cơn cao trào đã chìm vào trạng thái hôn mê! Lúc này, Đông Phương Tương Nghi ở bên cạnh bị Hạo Thiên điểm huyệt đạo lại hai mắt đỏ lên, nguyên lai sau khi xem một hồi xuân cung sống động lại thêm chính mình cũng trúng xuân dược, tia lý trí ít ỏi còn sót lại trong đầu nàng cũng đã biến mất. Nếu không phải Hạo Thiên điểm huyệt đạo của nàng, chỉ sợ nàng sớm đã nhào tới rồi. Hạo Thiên nhìn bộ dáng của nàng, càng thêm hoảng sợ, không thể ngờ dược tính của xuân dược kia còn mãnh liệt hơn hắn tưởng tượng. Hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo của Đông Phương Tương Nghi, cũng không kịp thưởng thức thân thể mỹ diệu của nàng. Lúc này phía dưới của Đông Phương Tương Nghi sớm đã ướt đẫm, Hạo Thiên vội vàng đem quái vật khổng lồ của mình cắm vào trong mật đạo của nàng. Quái vật khổng lồ của hắn vừa vào đã cảm thấy mật đạo của Đông Phương Tương Nghi thật chặt, bởi vậy cũng không dám ngay từ đầu đã động nhanh, chỉ là không nhanh không chậm động lên.
Quái vật khổng lồ của Hạo Thiên vừa vào, Đông Phương Tương Nghi liền thoải mái hừ lên. Hạo Thiên vì để sớm giải trừ dâm độc cho nàng, liền dùng tay mình chạy trên thân thể Đông Phương Tương Nghi, hắn chốc lát vuốt ve sau lưng nàng, chốc lát xoa nắn eo nhỏ của nàng, sau đó thuận thế vuốt ve lên bờ mông to rộng của nàng. Bờ mông của Đông Phương Tương Nghi căng cứng, vểnh cao, hơn nữa sờ vào rất có độ co dãn, từng bộ vị của nàng đều vừa vặn như vậy, Hạo Thiên sờ đến thật đúng là có chút yêu thích không buông tay.
Hạo Thiên một bên co rút quái vật khổng lồ của mình, một bên hôn hít, vuốt ve. Hắn cường bạo trong miệng Đông Phương Tương Nghi một hồi rồi dùng đầu lưỡi liếm láp gương mặt nàng, vành tai nàng, còn có cái cổ trắng nõn mịn màng của nàng, sau đó cong eo một cái liền hôn lên vú của nàng. Lúc này xuân dược của Đông Phương Tương Nghi có thể đã hoàn toàn bị kích phát, động tác như vậy đã không thể thỏa mãn được nhu cầu của nàng nữa rồi. Cỗ dục niệm cường đại trong thân thể đang kích động nàng, nàng đột nhiên phóng người lên, hai chân đầy đặn đều đặn liều mạng kẹp lấy phần eo của Hạo Thiên, hai tay cũng ôm chặt lấy cổ hắn. Một lát sau, nàng càng lật Hạo Thiên xuống dưới, cưỡi trên người hắn điên cuồng nhún lắc. Hạo Thiên nghĩ có thể là mình không ăn nàng nên nàng mới điên cuồng như vậy, lập tức liền ngậm lấy vú của nàng nhẹ nhàng cắn. Quả nhiên Hạo Thiên vừa cắn vú nàng, Đông Phương Tương Nghi thì càng thêm hưng phấn, rất nhanh lay động.
Hiện tại Đông Phương Tương Nghi giống như đê vỡ bị hồng thủy phá tan, chỉ cần có một vết nứt nhỏ sẽ không thể cứu vãn. Từ khi chồng nàng qua đời, nàng đã có một thời gian rất dài không ân ái, lại thêm uống phải xuân dược, dục vọng mãnh liệt đã chiếm cứ toàn bộ thể xác và tinh thần nàng, chỉ nghĩ làm sao để phát tiết dục vọng mãnh liệt bị xuân dược kích thích ra, căn bản quên mất cái gì là trang trọng, rụt rè, trong miệng cũng lớn tiếng kêu gọi.
Hạo Thiên biết Đông Phương Tương Nghi uống xuân dược trong thời gian ngắn không thể giải được, cũng liền tùy ý nàng ở đó lay động. Hắn nghe tiếng rên rỉ dâm đãng của Đông Phương Tương Nghi mà không khỏi hưng phấn. Hắn một tay nắm một bên vú nàng xoa nắn, hé miệng đem bên vú kia ngậm vào. Vú của Đông Phương Tương Nghi rất lớn, dù hắn có cố gắng thế nào cũng chỉ có thể ngậm được một phần nhỏ, nhưng hắn vẫn dùng sức mà đem cái thứ to lớn kia mút vào trong miệng. Bởi vì lần này dùng lực lớn, Đông Phương Tương Nghi bị cảm giác hút mạnh mẽ cùng cảm giác bị co rút nhanh chóng làm cho la lớn. Nàng dùng sức ôm chặt đầu Hạo Thiên, đem đầu hắn dốc sức liều mạng ấn xuống vú mình, mà thân thể nàng thì điên cuồng không ngừng giãy dụa. Theo sự vặn vẹo của thân thể nàng, Hạo Thiên cảm thấy khoái cảm dưới đáy càng thêm mãnh liệt, bởi vậy cũng tăng lớn độ mạnh của động tác. Chỉ chốc lát, Đông Phương Tương Nghi trong sự điên cuồng vặn vẹo của mình đã hoàn thành lần cao trào đầu tiên. Chỉ thấy nàng kịch liệt vặn vẹo vài cái, sau đó buông lỏng đôi tay suýt nữa làm Hạo Thiên ngạt thở, trong miệng thở hổn hển, mà mật đạo của nàng cũng theo tần suất hô hấp mà co rút lại có quy luật.
Hạo Thiên biết muốn triệt để giải trừ dâm độc của xuân dược kia ít nhất phải có ba lần cao trào trở lên. Hiện tại Đông Phương Tương Nghi mới chỉ một lần, còn cần hai lần nữa mới có thể cơ bản giải trừ. Hắn thấy Đông Phương Tương Nghi vẫn còn thở dốc liền ngừng lại, để nàng nghỉ ngơi thật tốt. Sau cơn cao trào, khuôn mặt trắng như ngọc mỡ dê, thanh lệ thoát tục của Đông Phương Tương Nghi tràn đầy vẻ đỏ ửng, xinh đẹp linh hoạt, đôi mắt hạnh ngập nước hơi híp lại, đôi môi thơm đỏ tươi ướt át có chút mở ra, ẩn ẩn có thể thấy được hàm răng trắng nõn. Hơi thở hổn hển như lan thoảng qua mặt Hạo Thiên, tuy rất nhạt nhưng lại làm người trong cơn dục say mê. Hạo Thiên xúc động đem bờ môi hôn lên đôi môi đỏ mọng của Đông Phương Tương Nghi, bàn tay đặt bên người nàng cũng theo đường cong mềm mại của nàng di chuyển xuống, sau đó đặt lên bờ mông hình cầu nhô ra. Tay hắn trên mông Đông Phương Tương Nghi chơi đùa một hồi rồi liền đưa tay lên âm hạch của nàng chơi đùa.
Sự đùa bỡn như vậy đối với Đông Phương Tương Nghi kích thích không hề nhỏ, hắn có thể cảm giác rõ ràng được cái mông màu mỡ của Đông Phương Tương Nghi đang vung cao và có chút run rẩy, vẻ đỏ ửng trên mặt cũng càng thêm nồng đậm, tiếng thở dốc cũng càng thêm thô. Hạo Thiên thấy nàng bị kích thích như vậy liền càng lúc càng nhanh chơi đùa, âm thanh yêu kiều trong mũi ngọc của Đông Phương Tương Nghi lập tức lại vang lên. Hạo Thiên thấy vậy liền dùng miệng ngậm lấy một bên vú no đủ mà hút. Miệng hắn đang hút núm vú của Đông Phương Tương Nghi, tay kia cũng trèo lên mông nàng. Tuy Đông Phương Tương Nghi đã sinh một đứa con gái, nhưng mông của nàng vẫn căng cứng, vểnh cao, hơn nữa sờ vào rất có độ co dãn. Hạo Thiên đối với nàng thật sự có chút mê hoặc, con gái nàng đã lớn như vậy rồi, nhưng thân thể nàng từng bộ vị vẫn giữ được dáng vẻ thiếu nữ, thật sự là một cực phẩm thục phụ a, có thể so sánh với Ninh Cung Như.
Đông Phương Tương Nghi vẫn là lần đầu tiên bị nam nhân chơi đùa như vậy, loại cảm giác chưa từng có từng đợt từng đợt ập đến làm nàng không nhịn được mà mê say trong đó. Hạo Thiên thấy nàng đã mê say dưới thủ đoạn tán tỉnh của mình không khỏi cũng hưng phấn. Hắn đem ngón tay đặt vào dưới nách nàng chạm nhẹ; có khi dùng đầu ngón tay cào nhẹ, hô hấp của Đông Phương Tương Nghi trở nên càng thêm dồn dập, hai gò má cũng không tự chủ được biến đỏ lên. Hạo Thiên thấy thế càng đưa tay che lên vú nàng, một bên nhẹ nhàng vuốt ve núm vú của Đông Phương Tương Nghi, sau đó dùng hai tay làm thành hình tròn mà xoa nắn nó, lại từ trong ra ngoài hoặc theo hướng ngược lại mà vẽ vòng cung, đồng thời dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn nụ hoa nhỏ màu hồng phấn của nàng, điều này làm cho nụ hoa nhỏ kia hưng phấn mà dựng đứng lên.
Tiếp đó, Hạo Thiên dùng môi lúc mạnh lúc yếu mà hút, lặp đi lặp lại chấn động, sau đó dùng đầu lưỡi xoay tròn quanh quầng vú của Đông Phương Tương Nghi. Rồi hắn lại hướng về mông nàng phát động tấn công. Hắn vừa rồi tuy đã sờ hai cái, nhưng còn chưa cẩn thận vuốt ve qua, hiện tại chính là lúc để hảo hảo hưởng thụ một chút xúc cảm. Hắn dùng lòng bàn tay theo phương thức vẽ vòng tròn để mát xa bờ mông của Đông Phương Tương Nghi, trong lúc vuốt ve lại gián đoạn mà siết chặt năm ngón tay nắn bóp bờ mông, cho đến khi đầu ngón tay cũng hãm sâu vào. Hắn dùng đầu ngón tay kích thích chỗ lõm gần xương cùng của Đông Phương Tương Nghi, dùng đầu ngón tay cào nhẹ lên xuống trong khe mông. Đến lúc này, Đông Phương Tương Nghi phải siết chặt cơ cổ, cơ bắp bên cạnh mật đạo cũng cùng nhau rung động, không nhịn được phát ra từng tiếng rên rỉ. Hạo Thiên thấy thế vội vàng hôn lên mái tóc, cái trán, cái mũi, khuôn mặt của Đông Phương Tương Nghi, cuối cùng đem bờ môi khắc lên đôi môi đỏ mọng mềm mại đang run rẩy của nàng.
Hạo Thiên từ cổ Đông Phương Tương Nghi hôn đến trước ngực nàng, đầu lưỡi liếm láp bộ ngực đầy đặn của nàng. Bộ ngực nàng tròn trịa cân xứng, trắng nõn mềm mại và co dãn mười phần, quả nho màu hồng phấn đã có chút cứng lại. Hai tay hắn một bên một cái cầm chặt nhẹ nhàng xoa nắn, loại cảm giác mềm mại cùng đầy đặn của nhục thể cùng với tiếng thở dốc mềm mại của nàng lại làm cho Hạo Thiên có một loại cảm giác hưng phấn. Hắn không nhịn được cúi đầu xuống dùng đầu lưỡi vây quanh nụ hoa kia mà đi lòng vòng, còn bất chợt mút vào và dùng đầu lưỡi liếm láp khiêu khích hai nụ hoa của nàng. Thân thể Đông Phương Tương Nghi bị hắn làm cho cong lên, nàng giãy dụa thân thể, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ không rõ, hai tay vuốt ve trên đầu Hạo Thiên. Hạo Thiên thỏa thích hưởng thụ một hồi tư vị của cặp vú no đủ mà có độ co dãn kia xong liền trượt xuống vùng đồng bằng mềm mại của nàng. Hắn dùng tay thăm dò trên bụng nàng một lần rồi lại dùng miệng lặp lại một lần, khiến hai quả dâu hồng trên ngọn núi cao kia càng thêm tươi đẹp ướt át, trên vùng đồng bằng để lại một tầng chất lỏng ẩm ướt, dưới sự phản chiếu của ngọc thể trắng như ngọc kia lấp lánh ánh hào quang óng ánh. Đông Phương Tương Nghi dưới sự vuốt ve của Hạo Thiên sớm đã ý loạn tình mê, loại cảm giác toàn thân đều ngứa ngáy làm nàng sắp hỏng mất. Nàng một tay ôm lấy eo hắn, Hạo Thiên thấy vậy liền đem hai chân Đông Phương Tương Nghi gác lên vai mình, quái vật khổng lồ dùng sức đâm vào.
Đông Phương Tương Nghi chỉ cảm thấy Hạo Thiên làm như vậy quái vật khổng lồ đi vào càng sâu, khoái cảm từng đợt từng đợt tuôn hướng cả người nàng, bởi vậy nàng cũng dùng sức đỉnh lấy, trong miệng nàng bị khoái cảm kia kích thích đến rên rỉ, hai cái vú ở đó đung đưa tới lui, bộ dạng dâm đãng kia làm ham muốn của Hạo Thiên cũng tăng vọt. Hạo Thiên một bên dùng sức động, một tay bắt lấy một bên vú xoa nắn, chỉ chốc lát tiếng rên rỉ kiều mị của Đông Phương Tương Nghi liền càng thêm lớn. Cây gậy lửa nóng của Hạo Thiên mỗi lần đều đưa vào nơi sâu nhất của Đào Nguyên nàng, quái vật khổng lồ của Hạo Thiên vừa thô lại dài, Đông Phương Tương Nghi cảm thấy quái vật khổng lồ của hắn đã đâm vào đến bụng mình rồi.
Đông Phương Tương Nghi bị Hạo Thiên làm cho thân thể diễm lệ từng đợt run rẩy, trán nàng lắc lư trái phải, mái tóc bay ra, trên trán nàng đã chảy ra mồ hôi rậm rạp, nổi bật lên làn da thịt càng thêm óng ánh sáng long lanh. Nàng cảm thấy sự va chạm của tiểu nam nhân trước mắt này càng ngày càng mãnh liệt, quái vật khổng lồ to và dài nóng hổi kia đang mãnh liệt va chạm vào chính mình, trong mật đạo bị quái vật khổng lồ của hắn nhét đầy, quái vật khổng lồ thật sâu đâm tới nơi sâu nhất của thân thể mình. Loại cảm giác no đủ và phong phú này lại làm cho chính mình cũng rung động, nàng cảm giác toàn thân mình đều tràn đầy cảm giác khoái hoạt, mà loại cảm giác này trước kia phu quân của mình chưa bao giờ cho chính mình. Làn da tuyết trắng đẫy đà của Đông Phương Tương Nghi dưới sự kích thích của tình ái trở nên ửng đỏ, cặp vú đầy đặn huyễn hóa ra từng trận sóng sữa. Hạo Thiên tay bắt lấy cặp vú vểnh cao no đủ kia của nàng mà đại lực xoa nắn, đem cặp vú không tì vết kia chơi thành một mảng hồng phấn. Sự kích thích truyền đến từ vú và mật đạo khiến Đông Phương Tương Nghi trong miệng anh đào nhả ra những tiếng yêu kiều dâm đãng, đám cỏ nhỏ bóng loáng chỉnh tề dính đầy dâm thủy lộn xộn dán nằm trên mép lồn.
Bộ vị mẫn cảm của Đông Phương Tương Nghi chưa bao giờ bị người khác trêu đùa đến mức này. Nàng chỉ cảm thấy toàn thân ngứa ngáy không ngừng, trong miệng đã thở dốc hổn hển, cả người nóng bừng, nội tâm xuân tình nhộn nhạo, hoàn toàn mất phương hướng trước thủ pháp khơi mào ham muốn thuần thục của Hạo Thiên, quên bẵng mọi chuyện vừa rồi. Khoái cảm mãnh liệt kia khiến nàng không tự giác uốn éo bờ mông, trên khuôn mặt ửng hồng đã phủ lên nụ cười nhàn nhạt đầy thỏa mãn, trong ánh mắt tràn đầy dục vọng chưa hề vơi bớt xuân tình, đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ hé mở, từ bên trong phát ra tiếng rên rỉ say lòng người.
Bộ dạng xuân tình nhộn nhạo của nàng tựa hồ đang phát ra lời triệu hoán tiếp tục tấn công tới Hạo Thiên. Hạo Thiên thấy vậy cũng ngay lập tức hành động. Đầu ngón tay mềm mại của Đông Phương Tương Nghi chăm chú nắm lấy cánh tay Hạo Thiên, mông ngọc càng là dùng sức thúc động lên, phảng phất là khẩn cầu Hạo Thiên tiến thêm một bước xâm nhập. Hạo Thiên là người có thể thấu hiểu tâm hồn thiếu nữ nhất, hắn thuận theo ý nguyện của Đông Phương Tương Nghi bắt đầu động tác nhanh chóng. Vú của Đông Phương Tương Nghi dao động trên bộ ngực, khoái cảm mất hồn kia mãnh liệt va chạm vào thân thể nàng. Giờ phút này nàng đã hoàn toàn bị vòng xoáy tình dục bao phủ. Cũng không biết đã qua bao lâu, Đông Phương Tương Nghi dưới sự tấn công mãnh liệt của Hạo Thiên rốt cục lớn tiếng kêu lên. Nàng nhíu chặt hai hàng lông mày, khi thì cắn môi nhẫn nại, khi thì há miệng yêu kiều, làm cho người ta phân không rõ là thoải mái hay vẫn là thống khổ. Thân thể mềm mại đẫy đà uyển chuyển dán vào Hạo Thiên mà loạn động, trong miệng thống khổ lại vui thích kiều mị rên rỉ, vú no đủ theo hơi thở hổn hển mê người mà phập phồng, mồ hôi trên người không ngừng chảy xuôi.
Hạo Thiên dưới sự kích thích của bộ dạng dâm đãng của Đông Phương Tương Nghi càng thêm hưng phấn, hắn rất nhanh động lên, mỗi lần đều xâm nhập đến nơi sâu nhất của thân thể nàng. Mỗi lần xâm nhập, Đông Phương Tương Nghi đều không tự chủ được cau mày lớn tiếng duyên dáng gọi to một tiếng. Loại kích thích đến từ nơi sâu thẳm này làm cho dù là một thục phụ như nàng cũng khó có thể chống cự mà dâm đãng kêu lên. Mái tóc dài của nàng theo động tác của nàng mà vung qua vung lại, hai tay ôm thật chặt cổ Hạo Thiên, giãy dụa cái mông tròn mập trắng phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng đứt quãng. Thân thể mê người chảy khắp mồ hôi, sợi tóc dính vào da thịt tuyết trắng. Quái vật khổng lồ của Hạo Thiên va chạm vào Đào Nguyên của Đông Phương Tương Nghi, trong miệng mút lấy cái lưỡi thơm tho của nàng, còn dọn ra một tay vuốt ve vú no đủ của nàng. Tay hắn chậm rãi mà hữu lực cướp lấy trái phải, thỉnh thoảng dùng tay khuấy động nụ hoa trên đỉnh núi. Đông Phương Tương Nghi không ngừng rên rỉ, thân thể dần dần theo tay Hạo Thiên không ngừng vặn vẹo.
Cặp vú nở nang mê người của Đông Phương Tương Nghi bị đâm đến kịch liệt lay động. Cũng không biết đã qua bao lâu, Đông Phương Tương Nghi dưới sự va chạm của Hạo Thiên rốt cục xuất hiện dấu hiệu chống đỡ hết nổi. Nàng đã sảng đến không còn một chút khí lực, thân thể nàng co rút, ôm cổ Hạo Thiên cũng không nhúc nhích nữa. Cao trào một lần, Đông Phương Tương Nghi lại cao trào. Nàng thế nào cũng không ngờ được cao trào này còn có thể một lần nối tiếp một lần mà đến. Hạo Thiên thấy nàng không còn khí lực liền ngừng lại để nàng nghỉ ngơi một chút, hắn biết nàng còn cần một lần nữa mới có thể đem những dâm độc kia bài trừ sạch sẽ.
Nghỉ ngơi một hồi, khí tức của Đông Phương Tương Nghi không còn vội vã như vậy nữa, chỉ là hai gò má vẫn ửng đỏ, mị nhãn như tơ, cái miệng nhỏ nhắn hồng diễm phi thường gợi cảm. Hạo Thiên thấy vậy liền ngậm lấy miệng nhỏ của nàng cùng hắn hôn nồng nhiệt. Hai người đầu lưỡi điên cuồng dây dưa, lẫn nhau trao đổi nước miếng trong miệng. Đầu lưỡi Hạo Thiên xâm nhập vào trong miệng nàng, môi hắn cũng ngăn ở miệng nàng, gần như khiến nàng hít thở không thông. Mũi nàng thở dốc, khuôn mặt bị nén đến ửng hồng, trong mắt ngập nước thiêu đốt lên ngọn lửa tình dục.
Hạo Thiên theo tiếng kêu "A... A..." của nàng biết nàng sắp nhịn không nổi, liền đem đầu lưỡi từ trong miệng nàng chạy tới, trượt đến cằm nàng, sau đó liếm trên cổ nàng. Cổ là khu vực mẫn cảm của đại đa số nữ nhân, Hạo Thiên chẳng những mút trên cổ nàng, mà còn mút ra cả âm thanh. Trên cổ Đông Phương Tương Nghi chỉ chốc lát đã phát ra tiếng "chép miệng chép miệng", trên cổ trắng nõn để lại không ít dấu hôn. Làn da mẫn cảm của Đông Phương Tương Nghi rung động trong sự lay động, bờ môi Hạo Thiên có thể cảm giác rõ ràng động mạch của nàng đang đập. Đông Phương Tương Nghi càng kích động, cảm giác đó liền càng mãnh liệt, tiếng rên rỉ của nàng lại từ trong miệng tuôn ra. Hạo Thiên hôn một hồi liền từ cổ nàng xuống hôn lên xương quai xanh của nàng, đầu lưỡi hắn liếm láp giữa hai quả xương quai xanh của nàng, ôn nhu mà mút vào, bàn tay trên vú nàng chốc lát ôn nhu mát xa, chốc lát ma sát, thỉnh thoảng lại se se trên nụ hoa của nàng.
Đông Phương Tương Nghi bị Hạo Thiên liếm đến không ngừng vặn vẹo, lúc này nàng đã không còn vẻ yếu ớt của danh môn phu nhân, hoàn toàn trở thành một nữ nhân lang thang chìm nổi trong bể dục. Nàng dưới sự đùa bỡn của Hạo Thiên thân thể không ngừng giãy dụa, tóc nàng rối tung trước trán, môi nàng có chút chu lên, từ bên trong không ngừng truyền ra từng tiếng yêu kiều say lòng người, đầu lưỡi nàng thè ra không ngừng liếm láp đôi môi, bộ dạng dâm đãng của nàng so với những kỹ nữ trong kỹ viện chỉ có hơn chứ không kém.
Miệng Hạo Thiên hôn hít trên môi Đông Phương Tương Nghi, lúc này Đông Phương Tương Nghi cũng không nhịn được nữa, nàng chủ động mở to miệng cùng Hạo Thiên đối hôn. Đôi môi nàng non mềm bóng loáng, Hạo Thiên cảm thấy nước bọt trong miệng nàng thơm ngọt sướng miệng, thấm vào ruột gan, vì vậy thì càng dùng sức hút. Hút đến mức Đông Phương Tương Nghi rầm rì không ngừng giãy dụa thân thể mềm mại, nàng cảm giác được đầu lưỡi Hạo Thiên đang càn quét trong miệng mình, tìm kiếm khắp nơi đầu lưỡi của mình. Nàng kìm lòng không được đem chính mình đầu lưỡi tiến vào miệng Hạo Thiên, đầu lưỡi nàng vừa với vào miệng hắn đã bị Hạo Thiên mút lấy.
Hạo Thiên một bên chơi đùa một bên đánh giá thân hình hoàn mỹ không tì vết của Đông Phương Tương Nghi. Chỉ thấy nàng hai ngọn núi cao vút, dáng người cân xứng, làn da tinh tế, đỉnh núi son hồng kiều nộn, một thân da thịt như ngọc trắng hơn tuyết hiện ra vẻ sáng bóng mê người, bụng dưới bằng phẳng, rốn hình cầu, lỗ lồn đẫy đà, một chùm cỏ nhỏ đen nhánh tươi tốt đổ xuống hai bên một con suối nhỏ màu hồng phấn, con suối nhỏ màu hồng phấn ở giữa càng là kiều diễm ướt át. Hạo Thiên thấy huyết mạch phun trào, ngón tay trên âm hạch của nàng se se càng nhanh hơn.
Đôi môi nở nang đỏ tươi của Đông Phương Tương Nghi có chút mở ra, Hạo Thiên lè lưỡi trên đôi môi hồng nhuận phơn phớt kia từ từ du động, lông mi thật dài nhu hòa lay động. Hạo Thiên thấy không khỏi lại hôn lên đôi môi hồng hồng kia của nàng, bàn tay cũng phủ lên chiếm hữu bộ ngực đầy đặn của nàng, đầu ngón tay ôn nhu chơi đùa nụ hoa màu hồng phấn kia. Đông Phương Tương Nghi dưới sự vuốt ve ôn nhu của Hạo Thiên, nụ hoa màu hồng phấn kia dần dần trở nên cứng ngắc, hô hấp cũng có chút hỗn loạn, trong miệng truyền ra tiếng rên rỉ yếu ớt. Tay nàng trên lưng Hạo Thiên nhẹ nhàng vuốt, lúc này nàng thật đúng là trở nên rất ôn nhu.
Hạo Thiên cũng ôn nhu vuốt ve trên thân thể trơn mềm của nàng. Hắn trước tiên bắt đầu từ phần lưng của Đông Phương Tương Nghi, sau đó liền phủ lên chiếm hữu bờ mông ngạo nghễ ưỡn lên của nàng. Mông nàng vừa tròn lại vừa giàu độ co dãn, hắn thật đúng là có chút cảm giác lưu luyến không rời. Hắn ở đó dừng lại một hồi rồi sờ hướng về phía đôi chân cân xứng của nàng. Bởi vì nàng đã luyện qua một ít võ thuật, nên đôi đùi của nàng vừa thon dài lại khỏe đẹp cân đối. Hạo Thiên dùng đầu ngón tay vuốt ve cơ bắp giàu độ co dãn và bắp chân ưu mỹ kia của nàng. Đông Phương Tương Nghi dưới sự vuốt ve của Hạo Thiên, trên khóe miệng lộ ra nụ cười ngọt ngào. Tóc nàng che ở nửa bên gò má, khiến nàng trông thật gợi cảm và mê người. Hạo Thiên nhẹ nhàng vén tóc nàng ra, bờ môi nhu hòa hôn lên môi nàng. Hắn một bên hôn hít một bên ngửi mùi thơm trên người nàng, mùi thơm này lại làm cho Hạo Thiên thật sâu say mê. Hắn còn thật sự có chút muốn cảm tạ tên dâm tặc kia, nếu không phải hắn, chính mình sẽ không nhanh như vậy mà có được mẹ con Đông Phương Tương Nghi.
Hạo Thiên cẩn thận nhấm nháp đôi môi đỏ mọng của Đông Phương Tương Nghi, thỉnh thoảng đem đầu lưỡi thò vào trong miệng nàng quấy vài cái. Dưới sự trêu đùa của hắn, Đông Phương Tương Nghi lại cùng hắn đối hôn. Hạo Thiên cảm giác được tim nàng đang đập thình thịch trong lồng ngực, liền đem tay trượt hướng về phía bộ ngực nàng, cảm thụ được giai điệu, nhịp điệu tim đập của nàng. Đầu ngón tay thì men theo quầng vú màu hồng phấn mà huy động. Dưới sự công kích song trọng của Hạo Thiên, Đông Phương Tương Nghi lại rên rỉ. Nàng giãy dụa thân thể đem vú cọ xát trên lồng ngực Hạo Thiên. Hạo Thiên biết vú nàng muốn mình sờ, liền cầm cặp vú đầy đặn của nàng xoa nắn. Tim nàng dưới bàn tay hữu lực của Hạo Thiên nhúc nhích, tiếng rên rỉ của nàng cũng chậm rãi lớn lên.
Hạo Thiên thấy nàng rất hưởng thụ liền ôn nhu ngậm lấy nụ hoa kiên quyết của nàng mà hút, có khi còn dùng đầu lưỡi vòng quanh nụ hoa đỏ tươi kia khẽ liếm. Đông Phương Tương Nghi dưới động tác của hắn, hô hấp dần dần trở nên dồn dập. Đông Phương Tương Nghi bị hắn hút đến thân thể đều run lên, chỉ chốc lát nàng liền không nhịn được vểnh mông đẹp lên bắt đầu xoay tròn nhanh chóng. Hạo Thiên thấy nàng lại động cũng bắt đầu tiến công. Hắn rất nhanh tiến công, mỗi một cái đều là thật sâu tiến vào. Đông Phương Tương Nghi bị Hạo Thiên hút đến xuân tình phóng đại, phía dưới mật đạo hút được so với trước kia càng thêm hữu lực, Hạo Thiên cũng thì càng thêm dùng sức va chạm...
Đông Phương Tương Nghi cảm thấy sự dũng mãnh của Hạo Thiên, quái vật khổng lồ của hắn đỉnh lên hoa tâm của nàng, thân thể nàng đều muốn run rẩy một cái. Nàng khát vọng Hạo Thiên tiến công mạnh mẽ hơn, mình cũng dùng sức lay động bờ mông phối hợp với tiết tấu động tác của Hạo Thiên. Chỗ giao hợp của bọn họ đã một mảnh bừa bộn, dâm thủy lúc quái vật khổng lồ tiến vào bị đè ép phát ra âm thanh mỹ diệu. Toàn thân nàng từ lâu đã là hương mồ hôi nhỏ giọt, chất mật chảy ra phía dưới cũng dính đầy toàn bộ rãnh bụng của hai người, giữa hai cặp vú điệp hợp cũng dành dụm mồ hôi.
Lông mày Đông Phương Tương Nghi hơi nhíu lại, cảm thụ quá trình cây gậy vừa thô vừa to kia dần dần xâm nhập vào ngọc thể hoàn mỹ xinh đẹp của mình, cảm thụ từng đợt khoái cảm mãnh liệt làm người ta đầu váng mắt hoa. Nàng dồn dập thở gấp, nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới ân ái sẽ là như thế này. Nàng cảm thấy từng trận cảm giác tê dại truyền đến từ đào nguyên trơn ướt như dòng điện chảy khắp cả người mình, mà mình căn bản là vô lực kháng cự sự tấn công của hắn, chỉ có thể đủ vong hình mà dâm đãng hô hào, hiển lộ ra bản tính dâm loạn giấu ở sâu trong nội tâm mình.
Nàng cảm thấy Hạo Thiên tựa như một tòa núi lớn nguy nga, mà bản thân ở dưới chân ngọn núi này không có một chút không gian để phản kháng. Nhưng mặc dù không thể phản kháng, những gì hắn mang lại cho nàng lại là sự sung sướng vô cùng. Nàng cảm thấy được thân thể nam tính thô bạo mà hùng tráng của hắn đè nặng, chà đạp lại là một loại hạnh phúc. Kích thích mãnh liệt khiến cho ham muốn của nàng càng lúc càng không thể cứu vãn, thân thể nàng bắt đầu vặn vẹo dưới thân Hạo Thiên. Hạo Thiên cũng dùng sức co rút cự vật đang ở bên trong khe huyệt chật hẹp của nàng, nơi đó của nàng mềm mại, da thịt bên trong mật đạo từng lớp từng lớp siết chặt, phảng phất như có sinh mệnh, gắt gao bao bọc lấy cự vật của hắn, mang đến cho hắn khoái cảm vô cùng.
Đông Phương Tương Nghi không ngừng rên rỉ, tiếng rên rỉ kiều mị của nàng khiến cho Hạo Thiên càng thêm hưng phấn. Hắn dùng sức ra vào, lúc thì ba nông một sâu, lúc thì chín cạn một sâu, kích thích khiến Đông Phương Tương Nghi càng thêm hưng phấn, tiếng rên rỉ cũng ngày một lớn hơn, nàng chủ động ưỡn tấm thân mềm mại lên để nghênh hợp với sự ra vào của hắn.
Đông Phương Tương Nghi lớn tiếng rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy Hạo Thiên, một đôi chân tuyết trắng quấn quanh hông của hắn, cái mông của nàng dùng sức ưỡn lên, eo nhỏ nhắn vặn vẹo, khuôn mặt đỏ hồng, toàn thân da thịt tuyết trắng đều rịn ra một lớp mồ hôi mỏng màu hồng phấn. Hạo Thiên biết công phu của Đông Phương Tương Nghi không tệ, bằng không nàng không thể chịu đựng sự tra tấn của xuân dược lâu như vậy, cho nên hắn càng ra sức thúc đẩy kịch liệt và nhanh chóng hơn. Trải qua một trận đại chiến vật lộn kéo dài, Đông Phương Tương Nghi rên lên một tiếng thật dài, nơi sâu trong thân thể kịch liệt co rút run rẩy, rốt cuộc lại một lần nữa tiết thân, toàn bộ thân thể mềm nhũn ra, nhưng tứ chi lại như bạch tuộc gắt gao quấn lấy Hạo Thiên, giữ cự vật của hắn lại bên trong u cốc của mình.
Trong cơn cực khoái tột độ, Đông Phương Tương Nghi ngất đi sau khi đạt đến cao trào một lần nữa, mà xuân độc trên người nàng cũng đã được giải trừ sạch sẽ. Hạo Thiên nhìn hai nữ nhân đang ngủ say trên giường, trong lòng dâng lên một hồi cảm khái, hắn không biết mình nên cảm tạ tên dâm tặc kia hay là nên căm hận hắn. Suy nghĩ một lát, hắn cũng cảm thấy rất mệt mỏi, bèn ôm hai nữ nhân ngủ thiếp đi.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất