Chương 12: Tàng Thư Lâu
"Lão đại, không phải ta muốn đả kích ngươi, nhưng dù chiến lực của ngươi rất mạnh, pháp thuật mới là dòng chính của tu tiên giả. Linh Vũ Quyết này cực kỳ khó tu luyện, không phải ai cũng có thể dễ dàng luyện thành đâu. Ta khuyên ngươi nên từ bỏ ý định này đi!"
Trương Long lắc đầu thở dài, hắn cũng không cho rằng Lăng Phong có thể luyện thành Linh Vũ Quyết. Nếu Linh Vũ Quyết dễ luyện như vậy, số người luyện thành trong giới tạp dịch của Thanh Vân Phong đã không ít đến thế.
Triệu Hổ cũng lên tiếng: "Đúng vậy lão đại, ta thấy huynh không bằng chọn một môn pháp thuật công kích dễ tu luyện hơn. Nếu luyện thành, thực lực của huynh cũng sẽ được tăng lên ít nhiều!"
Sắc mặt Lăng Phong trầm xuống, hắn lớn tiếng quát Trần Tam Báo, Trương Long và Triệu Hổ:
"Ta nói các ngươi bị sao vậy? Coi thường ta phải không? Mẹ nó, lão tử còn chưa bắt đầu tu luyện, sao các ngươi biết ta luyện không thành? Đừng nói nhảm nữa, mau dẫn đường đi!"
"Thôi được!"
Trần Tam Báo đành bất đắc dĩ, ngoan ngoãn dẫn đường cho Lăng Phong. Qua khoảng thời gian tiếp xúc này, bọn họ cũng nhận ra Lăng Phong có tính tình khá bướng bỉnh, một khi đã quyết định thì người ngoài rất khó làm hắn thay đổi.
Khoảng một canh giờ sau, Trần Tam Báo đưa Lăng Phong đến Tàng Thư Lâu của khu tạp dịch Thanh Vân Phong.
Tàng Thư Lâu này được xây dựng dưới chân một ngọn đồi, lưng tựa núi, mặt hướng sông. Toàn bộ lầu các cao năm tầng, tường đỏ ngói xanh, trông uy nghi hơn Trân Bảo Các mà Lăng Phong từng đến lúc mới nhập môn rất nhiều.
Giờ phút này, đại môn Tàng Thư Lâu đang mở rộng, rất nhiều tạp dịch ra vào tấp nập.
Đến nơi, Lăng Phong không cần Trần Tam Báo dẫn đường nữa mà đi thẳng vào Tàng Thư Lâu.
Trần Tam Báo và những người khác bám sát sau lưng hắn, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn quanh, sợ bị người của Linh Vũ Minh phát hiện.
Sau khi tiến vào đại môn Tàng Thư Lâu, Lăng Phong phát hiện không gian bên trong rất rộng, nhiều người đang xếp hàng.
Trần Tam Báo lập tức nói: "Lão đại, bí tịch pháp thuật ở tầng ba, tầng bốn và tầng năm. Nếu huynh muốn chọn pháp thuật thì phải đến quầy số 7, vì chỉ có cường giả Luyện Khí cảnh mới được lên tầng ba! Tầng bốn chỉ dành cho cường giả Luyện Khí nhị trọng, còn muốn lên tầng năm thì tu vi phải đạt tới Luyện Khí tam trọng!"
"Ồ!"
Lăng Phong gật đầu, sau đó đi về phía quầy hàng số bảy. Hắn thấy hàng người ở quầy số 7 không nhiều lắm nên đi thẳng đến cuối hàng.
Trần Tam Báo và những người khác không đi theo mà tìm một góc ngồi xuống.
Trong Tàng Thư Lâu, dù là người của Linh Vũ Minh cũng không dám làm càn.
Khoảng một nén nhang sau, cuối cùng cũng đến lượt Lăng Phong.
Người phụ trách làm thủ tục cho Lăng Phong là một lão giả thân hình hơi mập mạp, mái tóc đã hoa râm được búi lên bằng một sợi dây cột tóc màu lam nhạt. Trên búi tóc còn cắm một thanh tiểu kiếm màu xanh trông vô cùng bắt mắt. Dưới sống mũi cao là hai chòm râu cá trê.
Lão giả ngẩng đầu, thản nhiên liếc Lăng Phong một cái rồi chỉ vào quả cầu thủy tinh bên tay trái quầy hàng, nhàn nhạt nói: "Kiểm tra tu vi! Đặt tay lên, sau đó vận chuyển tâm pháp nội công là được!"
Lăng Phong gật đầu, đặt tay lên quả cầu thủy tinh rồi vận chuyển Vô Danh Luyện Khí Quyết.
Khi Lăng Phong vận chuyển Luyện Khí Quyết, hắn cảm nhận được từng luồng năng lượng kỳ dị từ trong quả cầu thủy tinh tiến vào cơ thể mình.
Luồng năng lượng kỳ dị này nhanh chóng du tẩu một vòng trong cơ thể hắn dọc theo hai chủ kinh mạch đã được đả thông, sau đó lại rời đi, quay về quả cầu thủy tinh.
"Ong!"
Trên quả cầu thủy tinh hiện ra hai đường vân màu trắng, trông như kinh mạch của con người.
"Luyện Khí nhị trọng?"
Lão giả hơi kinh ngạc, liếc nhìn huy hiệu trên ngực Lăng Phong, khẽ nhíu mày nói: "Sao ngươi không đi thăng cấp thành tạp dịch trung đẳng?"
Tại Huyền Kiếm Tông, cường giả có tu vi Luyện Khí nhị trọng có thể xin thăng cấp thành tạp dịch trung đẳng. Vì đãi ngộ của tạp dịch trung đẳng tốt hơn tạp dịch cấp thấp nên hễ đủ tu vi, gần như tất cả tạp dịch đều sẽ lập tức đi thăng cấp.
Trường hợp như của Lăng Phong thật sự rất hiếm thấy.
Lăng Phong thản nhiên cười, đáp: "Ta cũng vừa mới đột phá, còn chưa kịp đi đăng ký!"
Lão giả kéo một ngăn kéo ra, lấy một lệnh bài màu bạc ném cho Lăng Phong, nói: "Đây là lệnh bài của ngươi, cầm nó, ngươi có thể vào tầng ba và tầng bốn của Tàng Thư Lâu!"
Lệnh bài màu bạc này đại diện cho việc Lăng Phong có tu vi Luyện Khí nhị trọng.
"Đa tạ chấp sự!"
Lăng Phong nhận lấy lệnh bài, hơi cúi người hành lễ với lão giả rồi quay người đi về phía cầu thang.
Rất nhanh, hắn đã lên đến tầng ba của Tàng Thư Lâu. Không gian trên này cũng rất rộng, bày la liệt những giá sách, trên mỗi giá sách đều đặt rất nhiều thư tịch và một vài ngọc giản.
Lăng Phong đi đến trước một giá sách, tiện tay rút ra một cuốn bí tịch xem thử.
"Hỏa Xà Thuật! Pháp thuật nhất giai! Tu luyện đến cảnh giới đại thành, một lần có thể phóng ra tối đa ba con Hỏa Xà, khiến lực công kích của bản thân tăng lên ba thành!"
Lăng Phong chỉ có thể xem phần giới thiệu tóm tắt chứ không thể xem nội dung bên trong.
Muốn xem nội dung bên trong thì phải bỏ tiền ra mua!
Lăng Phong cảm thấy uy lực của Hỏa Xà Thuật này quá yếu nên đặt lại lên giá sách, rồi lại cầm một cuốn bí tịch khác lên.
"Địa Đột Thứ, sau khi luyện thành, có thể phóng ra địa thứ tấn công kẻ địch! Có thể khiến lực công kích của bản thân tăng lên ba thành!"
"Thổ Thuẫn Thuật, có thể điều động đại địa chi lực xung quanh, ngưng tụ thành một chiếc thổ thuẫn, tăng cường phòng ngự cho bản thân!"
"Chiếu Minh Thuật! Có thể ở trong bóng tối, thông qua việc thiêu đốt chân khí của bản thân để phát ra ánh sáng, có hiệu quả chiếu sáng cực tốt!"
"Thạch Phu Thuật, sau khi luyện thành, có thể khiến làn da trên cơ thể người tu luyện hóa đá, làm lực phòng ngự của bản thân tăng cường từ ba thành trở lên!"
...
Khi Lăng Phong đang nghiêm túc xem lướt qua các bí tịch trong Tàng Thư Lâu thì Dương Chí Vĩ đã quay về Ngọa Long Cốc.
Linh Vũ Minh tuy rất có danh tiếng trong giới tạp dịch của Thanh Vân Sơn nhưng lại không có tổng bộ. Ngày thường nếu có hoạt động hay hội họp gì đều được tiến hành tại Ngọa Long Cốc.
Giờ phút này, tại Ngọa Long Cốc, một tạp dịch cấp thấp nhìn thấy Dương Chí Vĩ mặt mũi sưng vù thì lập tức kinh ngạc hỏi: "Vĩ ca, huynh bị sao vậy?"
Dương Chí Vĩ đưa tay sờ lên vết thương trên mặt, nghiến răng nói: "Mẹ nó, đừng nói nữa, lão tử bị người ta đánh! Lão đại đâu? Ta tìm huynh ấy có việc!"
"Mẹ kiếp, kẻ nào to gan vậy, dám đánh cả Vĩ ca? Chẳng lẽ hắn không biết Vĩ ca là người của Linh Vũ Minh sao?"
Nghe nói vết thương của Dương Chí Vĩ là do bị đánh, tên tạp dịch kia tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Hắn đến đây làm tạp dịch cũng đã bốn năm, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói có người của Linh Vũ Minh bị đánh. Dù sao thì người của Linh Vũ Minh ở trong giới tạp dịch Thanh Vân Phong, bất kể đi đến đâu cũng đều có thể tung hoành ngang dọc.
Thấy sắc mặt Dương Chí Vĩ không tốt, tên tạp dịch này cũng không nói thêm gì nữa, lập tức đỡ Dương Chí Vĩ đi vào sâu trong Ngọa Long Cốc...