Chương 22 Đừng để tôi nhìn thấy cậu lần nữa
Mạnh Tam Xuyên lấy điện thoại ra, gửi mấy tấm ảnh vào nhóm.
Anh nhìn chằm chằm Tạ Quân Ngạn, chậm rãi nói từng chữ: “Đây là tài liệu tôi cho người điều tra được.”
“Tháng đầu tiên sau khi cậu tặng Đại Hắc Long cho tôi, tôi đầu tư thua lỗ 500 nghìn, còn cậu bán được một IP, vừa khéo kiếm được 500 nghìn.”
“Sau đó là tháng thứ 3, phòng gym của tôi đóng cửa vì kinh doanh không tốt, tổn thất hơn 2 triệu, còn cậu chơi cổ phiếu kiếm được hơn 2 triệu.”
“Tiếp nữa, tôi lỗ 5 triệu, trò chơi của cậu đột nhiên nổi đình nổi đám, doanh thu trong 1 tuần vừa khéo khoảng 5 triệu.”
“Những chuyện tương tự còn rất nhiều, mãi đến khi bố mẹ cưỡng ép tôi nằm yên ở nhà, những ‘trùng hợp’ kiểu này mới dần ít đi.”
Tạ Quân Ngạn siết chặt lòng bàn tay: “Thì sao? Những thứ này chứng minh được gì? Chẳng qua là tôi có năng lực cộng thêm vận may tốt mà thôi...”
Mạnh Tam Xuyên cụp mắt: “Được, cứ coi như cậu may mắn đi, vậy gần đây thì sao?”
Tạ Quân Ngạn mím môi thành một đường thẳng, không nói gì.
Mạnh Tam Xuyên đưa số liệu trong ảnh đến trước mặt hắn: “Cá của tôi chết, cá của cậu cũng đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.”
“Sau đó, cổ phiếu của tôi tăng mạnh, kiếm được hơn 3 triệu, còn IP của cậu từ 3 năm trước bị đào ra chuyện tranh chấp bản quyền, có thể phải đối mặt với khoản bồi thường và tiền phạt vi phạm hợp đồng lên đến 3 triệu.”
“Sản phẩm quản lý tài chính tôi mua trước đó kiếm được hơn 800 nghìn, cũng trong cùng ngày hôm ấy, mấy vị khách ăn uống tại nhà hàng đứng tên cậu bị ngộ độc thực phẩm, hiện giờ người ta vẫn còn nằm trong bệnh viện.”
“Tiền bồi thường và tiền phạt của cậu chắc cũng không dưới 1 triệu nhỉ?”
Tạ Quân Ngạn đối diện với ánh mắt sắc bén của Mạnh Tam Xuyên, xấu hổ cúi đầu.
Mạnh Tam Xuyên nói từng chữ như châu ngọc: “Còn ngay lúc này, tôi cào được một tờ vé số 25 nghìn, cậu lại làm hỏng một bộ quần áo.”
“Những chuyện phía sau còn cần tôi tiếp tục nói nữa không?”
Nghe xong, sắc mặt Tạ Quân Ngạn trắng bệch, hoàn toàn không thể phản bác.
Lâm Phong trợn tròn mắt: “Ý gì đây? Trùng hợp đến vậy sao...”
Mạnh Biệt Vũ tốt bụng giải thích cho anh: “Đây không phải trùng hợp. Hai con cá kia đã bị người ta động tay động chân. Nói đơn giản, chính là chuyển tài vận của anh tôi sang cho mình dùng.”
Trước khi tới đây, cậu vẫn còn nghi ngờ lời Mạnh Cửu Sinh nói có đáng tin hay không, nhưng bây giờ nhìn phản ứng chột dạ của Tạ Quân Ngạn, xem ra đã đúng đến 8, 9 phần.
Lâm Phong nghe vậy vẫn tiếp tục ngơ ngác.
Đây rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì vậy?
Ý là lão Tạ đã trộm tài vận của lão Tam?
Mạnh Tam Xuyên cúi người xuống, sự chú ý bị đĩa trái cây trước mắt hấp dẫn.
Ở giữa đĩa trái cây có một con thiên nga nhỏ được điêu khắc từ vỏ dưa hấu, tạo hình tinh xảo, sống động như thật.
Anh cầm tăm lên, vừa nghịch con thiên nga nhỏ vừa nói: “Tạ Quân Ngạn, người ta nói quân tử yêu tiền, nhưng phải lấy tiền đúng đạo. Cậu dùng thủ đoạn bất chính để cướp đồ của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả lại.”
Đã nói đến mức này, Tạ Quân Ngạn vẫn cúi đầu, từ đầu đến cuối không chịu lên tiếng.
Mạnh Tam Xuyên dừng động tác trên tay, giọng điệu có phần thờ ơ: “Đương nhiên, cậu cũng có thể không thừa nhận. Dù sao Đại Hắc Long đã chết rồi, để xem cậu còn chống đỡ được đến bao giờ.”
“Cậu trộm từ chỗ tôi bao nhiêu tiền, trong lòng cậu hẳn rõ hơn bất kỳ ai.”
“Tiểu Cửu nhà chúng tôi nói, loại thuật pháp này một khi bị phá, người thi thuật sẽ gặp phản phệ, cũng chính là báo ứng, hơn nữa còn bị tăng gấp bội đấy.”
Nghe vậy, phòng tuyến tâm lý của Tạ Quân Ngạn hoàn toàn sụp đổ. Hắn hít sâu một hơi, khi ngẩng đầu lên, trong mắt đã mang theo vài phần ghen ghét và căm hận.
“Mạnh Tam Xuyên, Mạnh Gia các người giàu ngang một nước, cho tôi chút tiền dùng thì có làm sao?”
Nghe thấy câu này, vẻ mặt Lâm Phong tràn đầy khó tin.
Điên rồi sao? Sao hắn có thể nói ra những lời như vậy?
Mạnh Biệt Vũ tức giận trừng Tạ Quân Ngạn: “Tiền nhà chúng tôi đều do người trong nhà vất vả kiếm được, dựa vào đâu phải biếu không cho anh!”
Làm kẻ trộm mà còn ngang nhiên như vậy, đúng là mặt dày vô sỉ.
Tạ Quân Ngạn đã uống rượu, rõ ràng có phần nóng nảy: “Cho tôi vài chục triệu thì các người cũng đâu có chết đói!”
Hắn cười khổ hai tiếng: “Lúc đó công ty của bố tôi sắp phá sản, cả nhà chúng tôi mắt thấy sắp phải lưu lạc đầu đường, tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng phương thức này...”
Hai con cá Kim Long kia được mua vào lúc Tạ Gia còn giàu có, sau đó bọn họ định bán chúng đi đổi lấy tiền mặt.
Trong lúc tìm người mua, Tạ Quân Ngạn gặp một đạo sĩ.
Đạo sĩ nói ông ta có thể dùng cá Kim Long để thi triển Bàn Vận Thuật, giúp Tạ Gia vượt qua nguy cơ.
Phương pháp này đối với Tạ Gia lúc bấy giờ chính là hy vọng duy nhất, mà đối tượng thích hợp nhất để chuyển vận, không nghi ngờ gì chính là Mạnh Gia.
Bởi vì tiền của Mạnh Gia nhiều đến mức có chuyển mãi cũng không hết.
Ban đầu ngày nào Tạ Quân Ngạn cũng thấp thỏm bất an, sợ Mạnh Tam Xuyên phát hiện con cá kia có vấn đề.
Nhưng sau đó chứng minh hắn đã lo thừa.
Không ai lại liên hệ thất bại của bản thân với một con cá.
Trong 3 năm qua, Tạ Quân Ngạn dựa vào số tiền chuyển từ trên người Mạnh Tam Xuyên sang, đưa Tạ Gia thoát khỏi thời kỳ suy sụp, thậm chí còn đưa Tạ Gia bước lên một đỉnh cao mới.
Cho dù sau đó Mạnh Tam Xuyên lựa chọn nằm yên, chuyện này cũng không ảnh hưởng gì đến hắn.
Chỉ là Tạ Quân Ngạn có nằm mơ cũng không ngờ, thuật pháp này lại bị người ta phá mất, số tiền hắn chuyển tới còn phải trả ngược trở lại...
“Mạnh Tam Xuyên, cậu cứ yên ổn nằm ở nhà, thong dong làm Tam Thiếu Gia của cậu không tốt sao? Tại sao cậu phải xen vào nhiều chuyện như vậy!”
Càng nói hắn càng kích động: “Chỉ vài chục triệu thôi, đối với Mạnh Gia chẳng qua chỉ là 9 trâu mất 1 sợi lông, tại sao các người nhất định phải hủy hoại tôi!”
Nhìn gương mặt người bạn năm xưa dần trở nên méo mó, trong mắt Mạnh Tam Xuyên lộ rõ vẻ thất vọng: “Cậu thiếu tiền có thể trực tiếp nói với tôi. Là anh em, tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nhưng tại sao cậu phải dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy?”
“Đúng vậy, cậu gặp khó khăn, chúng tôi đều có thể giúp cậu. Sao cậu có thể tính kế bạn bè như vậy chứ?”
Lâm Phong cũng cảm thấy Tạ Quân Ngạn trước mắt trở nên vô cùng xa lạ.
Tạ Quân Ngạn cười lạnh: “Cậu muốn tôi giống một tên ăn mày ngửa tay xin cậu sao? Mạnh Tam Xuyên, tôi ghét nhất chính là cái bộ dạng bố thí cho người khác của cậu.”
Mạnh Biệt Vũ không nhịn được châm chọc: “Ăn mày ít nhất còn quang minh chính đại, vẫn tốt hơn kẻ trộm.”
Tạ Quân Ngạn nghiến răng nghiến lợi, không còn lời nào để đáp lại.
Nếu mọi chuyện đã chân tướng rõ ràng, Mạnh Tam Xuyên cũng chẳng muốn phí thêm lời. Anh lắc đầu, trầm giọng nói: “Biệt Vũ, đi thôi.”
Nhưng còn chưa đợi bọn họ đứng dậy rời đi, Tạ Quân Ngạn đột nhiên lên tiếng cầu xin: “Lão Tam, mấy ngày nay tôi đã mất không ít tiền rồi, cũng coi như đủ trả cho cậu. Nể tình bạn bè bao năm, cậu có thể bảo em gái cậu dừng thuật pháp này lại được không...”
Hắn thật sự không thể tiếp tục thua lỗ nữa...
Mạnh Tam Xuyên quay đầu lại, trong giọng nói không có lấy một tia nhiệt độ: “Em gái tôi chỉ phá tà thuật của cậu, ngoài ra không làm gì cả.”
“Còn tổn thất của cậu...”
“3 năm trước, cậu đạo văn tác phẩm của người khác rồi dựa vào đó kiếm lời, thì đáng lẽ phải nghĩ đến sẽ có ngày phải bồi thường.”
“Còn nhà hàng của cậu không đạt tiêu chuẩn vệ sinh khiến người ta ngộ độc, những hình phạt và trách nhiệm này cũng là thứ cậu phải gánh chịu, không liên quan đến bất kỳ ai.”
Có lẽ đây chính là làm nhiều chuyện bất nghĩa ắt tự diệt, không phải không báo, chỉ là thời cơ chưa tới.
Ném lại những lời này, Mạnh Tam Xuyên chậm rãi kéo cửa phòng riêng ra. Ngay khoảnh khắc bước qua cửa, anh dừng chân, không quay đầu mà nói.
“Họ Tạ kia, sau này đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa.”
Mạnh Tam Xuyên trong giới luôn nổi tiếng là người tính tình tốt, nhưng những ai quen anh đều biết, một khi anh thực sự nổi giận, gần như sẽ không để lại bất kỳ đường lui nào cho đối phương.
Nhìn theo hai anh em Mạnh Gia rời đi, Tạ Quân Ngạn siết chặt nắm tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên dữ dội.
Lúc này, ánh mắt hắn vô tình rơi lên con thiên nga nhỏ trong đĩa trái cây, phát hiện một bên cánh của nó đã bị Mạnh Tam Xuyên bẻ gãy.
Nhìn bộ dạng thê thảm của con thiên nga nhỏ, Tạ Quân Ngạn lập tức giống như quả bóng xì hơi, một luồng lạnh lẽo bất chợt dâng lên từ đáy lòng.
Lần này Tạ Gia e rằng thật sự xong rồi...
Trong căn phòng riêng rộng lớn chỉ còn lại Lâm Phong và Tạ Quân Ngạn, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió thổi ra từ điều hòa trung tâm.
Lâm Phong nặng nề thở dài một tiếng, sau đó bước ra khỏi phòng riêng.
Đối với loại người đâm sau lưng anh em, anh không thích, cũng sẽ không tiếp tục qua lại.
Dù sao chẳng ai biết được liệu một ngày nào đó mình có trở thành đối tượng bị tính kế hay không.