Chương 27 Mục tiêu mới
“Chu đương gia tỉnh rồi.”
“Chu đương gia, ngài cảm thấy thế nào.”
Chu Bảo mơ màng tỉnh lại, phát hiện mình đã trở về trạch viện của bản thân.
Bên cạnh là mấy tên thủ hạ của hắn.
Mà những hàng hóa, ngân lượng các thứ bị Thiết Đao Hội cướp đi, cũng đều đã trở về.
Không chỉ trở về, mà còn nhiều thêm hơn 1 vạn lượng ngân phiếu.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Chu Bảo ngơ ngác.
Hắn mơ hồ nhớ mình bị người của Thiết Đao Hội bắt vào địa lao, bị nghiêm hình tra tấn, suýt chút nữa mất mạng.
Thời khắc mấu chốt có 1 thần bí nhân xuất hiện, cứu mình xuống.
Chuyện sau đó thì hắn không biết nữa.
“Là đại đương gia, y tìm bằng hữu giang hồ cứu ngài ra.”
Sở Lương nói.
Lý Bạch tiểu ca nhi, y đã tới?
Chu Bảo vô cùng kinh ngạc.
Vị cao thủ thần bí cứu mình là bằng hữu của Lý Bạch tiểu ca nhi sao.
Lý Bạch tiểu ca nhi vậy mà lại có bằng hữu lợi hại đến thế.
Chu Bảo đối với Lý Dạ lại thêm mấy phần kính phục.
Trước khi rời khỏi Thiết Đao Hội, Lý Dạ đã lục soát nơi đó 1 phen, trừ mấy vạn lượng ngân phiếu lục ra từ trên người Trần Hồng và Thẩm Hằng, còn tìm được không ít vàng bạc châu báu.
Quy ra, đại khái khoảng 10 vạn lượng.
Nhưng Lý Dạ không thể cho hết toàn bộ cho Chu Bảo, không phải hắn tham lam, mà là vàng bạc châu báu quá nhiều, 1 là không tiện mang theo, 2 là một khoản tiền khổng lồ như thế giao cho Chu Bảo, có thể sẽ hại Chu Bảo.
Cho hắn hơn 1 vạn lượng đã là đủ rồi.
Phần còn lại thì bị Lý Dạ chuyển xuống dưới đất giấu đi.
“Đại đương gia đâu rồi.”
Chu Bảo nhe răng trợn mắt hỏi.
Trên người hắn phần lớn là ngoại thương, nhưng cũng có vài chỗ thương gân động cốt, hơi động 1 chút liền đau vô cùng.
Cả người gần như không cách nào cử động.
“Đại đương gia đi rồi, y mua thuốc cho ngài, bảo ngài dưỡng thương cho tốt, mấy ngày nữa sẽ lại tới.”
Sở Lương nói.
“Tốt!”
“Bất quá các huynh đệ, chuyện này phải giữ bí mật, ai cũng không được nói.”
Chu Bảo dặn dò.
……
Màn đêm buông xuống.
Lúc này, Lý Dạ đã trở về Luyện Thi Viện.
Trong Phần Thi Đường, hắn vén tấm vải liệm lên.
Khéo thật, người quen.
Lý Dạ cười, người này chính là tên đại hán cầm đầu ban ngày đuổi giết Sở Lương.
Lúc đó đối phương cầm khảm đao, sắp sửa chém tới 1 vị phụ nhân, thời khắc mấu chốt bị Lý Dạ 1 quyền đánh gãy khảm đao, lại 1 quyền đánh ngã hôn mê bất tỉnh.
Đại hán ngã trên mặt đất, sau đó bị đám người hỗn loạn giẫm nát tạng phủ mà chết.
Lúc này, đôi mắt vẫn còn hé mở, chết không nhắm mắt.
“Lão huynh, đi thong thả.”
Lý Dạ cười cười, nếu là người quen, hắn cũng chẳng khách khí, trực tiếp đẩy vào trong Phần Thi Lò.
Miễn đi những trình tự rườm rà ấy.
Ong!
Không lâu sau, Lý Dạ đạt được 1 đoạn tu vi.
Khiến lực lượng của hắn tăng lên đôi chút, đại khái khoảng 200 cân lực.
……
Thiết Đao Hội tâm ngoan thủ lạt, thảo gian nhân mạng, bình thường đều không ai dám đi ngang qua trước cửa bọn chúng.
Thế là, 1 ngày trôi qua, vậy mà không có ai phát hiện Thiết Đao Hội đã bị người diệt sạch.
Mãi đến đêm khuya, thê nhi của Trần Hồng và Thẩm Hằng vì 2 người chậm chạp không về nhà, sang tìm kiếm, mới phát hiện Thiết Đao Hội đã xảy ra chuyện.
Bên trong máu chảy đầy đất, nhưng ngay cả 1 bóng người cũng không có.
Tình huống quỷ dị này lập tức truyền khắp toàn thành.
“Thiết Đao Hội xảy ra chuyện rồi?”
“Nghi là đã bị giết sạch không còn 1 ai, máu me đầy đất, nhưng lại không có thi thể.”
“……chẳng lẽ lại xuất hiện xà yêu nữa sao, hoặc là một con đại yêu ăn thịt người nào đó?”
“Chuyện đó không thể, trừ phi con đại yêu kia quên mất bài học từ Bạch Xà.”
“Lẽ nào là do vị tiên nhân nhập thế nào đó gây nên? Nghe nói tiên nhân có thể thao túng phong vũ lôi điện, cùng hỏa diễm cường đại, người của Thiết Đao Hội có phải đã bị đối phương trực tiếp dùng đạo hỏa thiêu thành tro bụi, cho nên mới không tìm thấy thi thể hay không.”
“Quan phủ cũng cho là như vậy, nhưng hiện trường lại không phát hiện tro cốt.”
Sáng sớm ngày thứ 2, đường lớn ngõ nhỏ của Lệ Thành đều kịch liệt nghị luận.
Người nghe thì kinh hãi, kẻ nghe thì rợn người.
Mấy trăm người cứ như vậy bốc hơi khỏi nhân gian.
Quá đáng sợ.
“Thiện ác đến cùng ắt có báo, Thiết Đao Hội những năm này đã làm biết bao chuyện xấu, đây là ông trời đang trừng phạt bọn chúng, là báo ứng.”
Có người đỏ mắt nói.
“Vị huynh đài này nói không sai, Thiết Đao Hội ác quán mãn doanh, bị người diệt, đây là chuyện tốt. Ngoài ra, lẽ nào vẫn luôn không ai biết chưởng quỹ Trần Hồng của Hồng Tân Lâu với hội trưởng Thiết Đao Hội là quan hệ tỷ phu cùng tiểu cữu tử sao?”
1 thanh niên nói.
Chính là Lý Dạ sáng sớm đã vội chạy tới để trấn an lòng người.
Tối qua sau khi trở về, hắn thiêu thi thể tên đại hán kia, rồi nghĩ đến hậu quả có thể phát sinh từ chuyện này, nên liền chạy tới.
“Cái……cái gì?”
“Trần chưởng quỹ của Hồng Tân Lâu có liên quan tới Thiết Đao Hội, tiểu huynh đệ, lời ngươi nói là thật sao?”
Mọi người kinh ngạc.
“Đương nhiên là thật, nếu không vì sao tối qua phu nhân của bọn chúng lại đồng thời xuất hiện ở Thiết Đao Hội, lại còn cùng nhau đi báo quan chứ.”
Lý Dạ giải thích.
Đám đông lập tức nổ tung.
Chưởng quỹ của Hồng Tân Lâu cùng Thiết Đao Hội có quan hệ thân cận như vậy, vậy có phải nói những chuyện xấu Thiết Đao Hội gây ra trong mấy năm nay, cũng có 1 phần công lao của chưởng quỹ Hồng Tân Lâu?
Nghĩ đến đây, quần tình kích phẫn.
Không lâu sau, trước cửa Hồng Tân Lâu chật kín người, Hồng Tân Lâu bị đập phá, đồ đạc cũng bị cướp sạch không còn.
Mà sau một phen trấn an và dẫn dắt của Lý Dạ, mọi người cũng tin rằng kẻ giết Thiết Đao Hội là 1 vị tiên nhân vì dân trừ hại.
Đối phương sẽ không làm hại người bình thường.
Thế là, bầu không khí khủng hoảng ở Lệ Thành nhanh chóng tan biến.
……
“Phu nhân, không xong rồi, Hồng Tân Lâu bị đập phá rồi.”
Trong phủ đệ của Trần Hồng, 1 tên quản gia hoảng hoảng hốt hốt nói.
Cái gì?
Phu nhân của Trần Hồng sắc mặt đại biến, sau đó liền bắt đầu thu dọn vàng bạc tế nhuyễn, chuẩn bị bỏ trốn.
……
Lý Dạ đeo Thiện Biến Giả Diện Cụ, mặc 1 thân y phục sạch sẽ đi dạo nhàn nhã trong Lệ Thành.
Đột nhiên, khi đi ngang qua một tiệm cầm đồ đồ cổ tên là Nhã Tập Hiên, hắn vô thức dừng bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào 1 nam nhân trung niên bên trong.
Cảm thấy đối phương có chút quen mắt.
“Là cấp trên của 2 tên người Kim Quốc kia.”
Lý Dạ phản ứng lại, hơi kinh ngạc.
Hắn từng gặp người này trong những hình ảnh cuộc đời do 2 cao thủ Tụ Khí kỳ của Kim Quốc kia bày ra.
Thì ra nơi này chính là điểm liên lạc của người Kim Quốc, nam nhân trung niên kia hẳn không phải Thánh tử mà 2 tên Kim Quốc kia từng nhắc tới.
Thánh tử là người khác.
Đối phương có khi nào cũng ở bên trong Nhã Tập Hiên hay không.
Lý Dạ thầm nghĩ, hắn cảm thấy mình lại có mục tiêu mới rồi.
Mục tiêu trước đó của hắn là Bạch Xà.
Loại nhân vật như Thánh tử, vừa nghe liền biết rất lợi hại.
Nếu nghĩ cách giết chết 2 người này, sau đó lại thiêu bọn chúng.
Bản thân ít nhất cũng có thể đột phá 3 cảnh giới.
Tìm ngoại viện, để Tần Vũ sư đệ giết hắn?
Lý Dạ cảm thấy không ổn, tên Tần Vũ kia lười biếng vô cùng, tu vi cũng không tính là xuất loại bạt tụy, rất có thể sẽ bị đối phương giết ngược lại.
Hay là tìm tiểu sư đệ?
Cũng không được, «Trảm Thiên Kiếm» của tiểu sư đệ quá bá đạo, lỡ như 1 kiếm chém mất đạo hạnh của đối phương, vậy thì mình sẽ được không bù mất.
“Đương gia, ngài làm sao vậy?”
Tên hỏa kế trong Nhã Tập Hiên nhìn về phía nam nhân trung niên đột nhiên thất thần, hỏi.
Đối phương lúc này mới phản ứng lại, nói: “Đột nhiên cảm thấy cổ có chút lạnh.”
Hỏa kế kinh ngạc: “Ngài không phải nhiễm phong hàn chứ, hay là để tiểu nhân đi bốc cho ngài 2 thang thuốc?”
Người sau từ chối.
Nói đùa gì vậy, mình đường đường là tu tiên giả, lại nhiễm phong hàn sao?
Không lẽ là cừu gia nào đuổi tới rồi?
Bị người của Thần Ẩn Tông để mắt tới rồi sao?
Nam nhân trung niên vô thức nhìn ra ngoài, nhưng Lý Dạ sớm đã không còn bóng dáng.
Cuối cùng nam nhân trung niên chẳng phát hiện được điều gì.
“A Đại, gần đây có tin tức gì đặc biệt không?”
Nam nhân trung niên lại hỏi.
“Thật đúng là có, nghe nói mấy ngày trước trong dược viên của 1 vị trưởng lão Ma Môn chạy ra 1 gốc Hoàng Kim Sâm, đến nay tung tích không rõ.”
“Ma Môn đã điều động rất nhiều cao thủ đi khắp nơi tìm kiếm rồi.”
Tên hỏa kế nói.
Ồ?
Trên mặt nam nhân trung niên tràn đầy kinh ngạc.
Linh sâm, lại còn là Hoàng Kim Sâm mọc trong dược viên của trưởng lão Ma Môn, đây không phải tài nguyên tu luyện bình thường.
Nếu có thể tìm được gốc sâm này, nói không chừng có thể khiến tu vi của Thánh tử tiến thêm 1 bước.
Chỉ là vạn nhất chạm mặt người của Ma Môn, bọn họ sẽ có nguy cơ bại lộ.
Nhất thời nam nhân trung niên có chút do dự bất quyết.