Kẻ Cặn Bã Nuôi Dưỡng Thiên Kim Thật, Cuối Cùng Cô Bé Lại Trở Thành Con Cưng Của M

Chương 1

Chương 1
Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ nuôi dưỡng cô con gái ruột thật của một gia đình hào môn.
Mỗi ngày phải mắng cô bé, bắt nạt cô bé, rèn cho cô bé một tính cách kiên cường.
Đợi đến khi cô bé được người nhà đón về, tôi sẽ nhận được một khoản tiền khổng lồ.
Tôi gật đầu đầy hung hăng.
“Chuyện này thì có gì khó, tôi ghét trẻ con nhất!”
Mười sáu năm sau.
Tôi và người nhà đến đón cô bé vô tình chạm mặt nhau ngay trước cổng trường.
Tôi đi dép lê, trên tay cầm hai cây xúc xích tinh bột.
Bố mẹ ruột của cô bé lái xe sang đến, ôm theo mười sáu phần quà, bù đắp cho từng năm tuổi, từ một đến mười sáu.
Người phụ nữ quý phái nhìn tôi từ trên xuống dưới, khẽ nói:
“Những năm qua, cô vất vả rồi.”
Cô con gái giả nép vào bên cạnh bà, rụt rè cất tiếng:
“Chị ơi... đừng đuổi em đi.”
Con gái ruột thật nhìn bọn họ với vẻ mặt kỳ quái.
Sau đó, cô bé lao thẳng về phía tôi, giật lấy hai cây xúc xích trên tay.
“Mẹ! Mẹ lại ăn cái này nữa!”
...
Khi nhặt được cô con gái ruột thật bên cạnh thùng rác, con bé vừa tròn một tháng tuổi.
Con bé gầy gò, yếu ớt.
Ngay cả tiếng khóc cũng yếu ớt như một chú mèo con chỉ còn thoi thóp.
Nhưng vừa được tôi bế lên, con bé lập tức nín khóc.
Đôi mắt tròn xoe chăm chú nhìn tôi, rồi bỗng cong lên như hai vầng trăng khuyết.
Tôi cau mày, hừ lạnh một tiếng.
“Đừng tưởng có thể mê hoặc tôi.”
“Tôi nuôi cô...”
“Chỉ vì tiền mà thôi.”
Hệ thống: [...Vậy cô véo má con bé làm gì?]
Tôi lập tức rụt tay lại.
Chết tiệt!
Bị mê hoặc thật rồi!
Tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Giữ vững nguyên tắc nuôi con kiểu độc ác, tôi mua cho con bé loại sữa bột rẻ nhất trong cửa hàng mẹ và bé.
Nhưng hình như con bé không thích uống.
Chiếc mũi nhỏ nhăn lại, đôi mắt ngập tràn tủi thân.
Tôi cười khẩy liên tục.
“Khó chiều thật đấy. Muốn uống thì uống, không uống thì thôi.”
Thế nhưng con bé lại ê a vươn bàn tay nhỏ, nắm lấy ngón trỏ của tôi, nhẹ nhàng lắc lắc.
Sáng hôm sau, tôi nhận thêm một công việc làm thêm.
Tối đến, tôi mua cho con bé loại sữa ngon và dễ uống hơn.
Hệ thống: [...Làm thế này có đúng không?]
Tôi thẹn quá hóa giận.
“Nó không uống sữa ngon thì sao lớn nổi? Không lớn được thì tôi lấy gì đổi lấy tiền?”
Đêm đó, con bé ngủ đặc biệt ngoan.
Còn tôi thì trằn trọc mãi.
Cứ mỗi phút lại chạy sang xem thử con bé còn thở không.
Thậm chí còn lên mạng tìm kiếm:
“Em bé không hay khóc có bình thường không?”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất