Kẻ Cặn Bã Nuôi Dưỡng Thiên Kim Thật, Cuối Cùng Cô Bé Lại Trở Thành Con Cưng Của M

Chương 3

Chương 3
Trong tranh là hai người.
Một lớn, một nhỏ.
Con bé tựa đầu lên vai tôi, khẽ nói:
“Con không cần người khác.”
“Con chỉ cần mẹ thôi.”
Tôi im lặng.
Con bé giơ bàn tay nhỏ xíu lên, nhẹ nhàng vuốt mặt tôi.
“Mẹ ơi... mẹ đừng khóc.”
Tôi quay mặt sang chỗ khác.
“Mẹ có khóc đâu.”
Tôi phát hiện ra, mắng mỏ con bé hoàn toàn chẳng có tác dụng.
Ngược lại, lần nào cũng là tôi tự chọc mình khóc trước.
Thế là tôi đổi chiến thuật.
Tôi mua sách tranh học chữ, quyết tâm dạy con bé học thật nghiêm khắc.
Hệ thống: “Lần này cô định làm gì nữa đây?”
Tôi tự tin đáp: “Cậu không hiểu đâu. Tôi sẽ dùng việc học để đè bẹp nó.”
Ngày đầu tiên,
tôi dạy con bé phân biệt “anh, em, tôi”.
Ngày thứ hai, tôi dạy nó các từ “yêu”, “ghét”, “thích”, “chán ghét”.
Đến ngày thứ ba, con bé đã hiểu hết. Nó líu lo như chú chim non, chạy theo sau tôi không ngừng gọi:
“Mẹ ơi, con yêu mẹ! Con yêu mẹ!”
Mặt tôi đỏ bừng, tức đến mức quăng phăng cuốn sách tranh xuống đất.
Đáng ghét!
Hoàn toàn vô dụng!
Trước khi con bé vào tiểu học, tôi phải đưa nó đi đăng ký hộ khẩu.
Đến lúc ấy tôi mới giật mình nhận ra mình còn chưa đặt tên cho nó, từ trước đến giờ chỉ gọi là “nhóc con”.
Hệ thống: “Đây là một cột mốc quan trọng.”
“Cô phải đặt cho nó một cái tên khiến nó nhớ cả đời, đau khổ giằng xé cả đời.”
“Tôi đề nghị đặt kiểu như Chiêu Đệ, loại tên ai nghe cũng thấy ngán.”
“Chiêu…”
Tôi suy nghĩ suốt cả một đêm.
Sáng hôm sau, tôi đầy tự tin đưa con bé đi làm hộ khẩu, tiện thể tranh công với hệ thống.
“Tôi nghe theo lời cậu rồi, đặt một cái tên có chữ ‘Chiêu’ đấy.”
Hệ thống: “Ồ? Cuối cùng cô cũng thông suốt rồi sao?”
Tôi đập cuốn sổ hộ khẩu xuống trước mặt cô bé thiên kim thật.
“Từ nay con tên là Lâm Chiêu Dương!”
Hệ thống: “?”
Tôi cười đắc ý.
“Nhóc con ghét những ngày nắng mà. Thế nên tôi đặt tên nó là Chiêu Dương, chắc chắn nó sẽ tức chết!”
Hệ thống: “…”
Ngay giây sau, Lâm Chiêu Dương ôm chặt lấy chân tôi.
Đôi mắt tràn ngập sự quyến luyến và ngưỡng mộ, con bé ngẩng đầu nhìn tôi:
“Mẹ, cảm ơn mẹ đã cho con mang họ của mẹ.”
Hả?
Hình như… có gì đó sai sai.
Sau khi vào tiểu học, tôi ra lệnh cho Lâm Chiêu Dương phải học hành thật chăm chỉ.
Con bé ngoan ngoãn đồng ý, cũng dần trở nên chững chạc hơn.
Nó không còn suốt ngày bám theo gọi:
“Con yêu mẹ!”
Vừa tan học về là làm việc nhà, làm bài tập, trước khi ngủ còn trải chăn giúp tôi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất